[LongFic] Lunaticland – KhunYoung – phoebejang – Chap 3

3. Người say thì không biết nhớ, người điên thì chẳng biết buồn!

 

Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ đến nơi Khun nằm. Từng tia nắng trải nhẹ nhàng lên gương mặt anh, vầng trán, sống mũi, bờ môi. Nó vuốt ve nhẹ nhàng lên má Khun, dịu dàng đưa anh về với thực tại. Khun mở mắt, khẽ châu mày, chốc chốc anh đưa tay lên dụi mắt.

 

Khun nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ, thì thầm vài lời với ánh nắng. Nó đã đánh thức anh khỏi cơn ác mộng đêm qua. Đến bây giờ anh không còn cảm thấy gì khi mơ về giấc chiêm bao ấy nữa, bởi lẽ nó đến với anh đâu chỉ trong mơ, chỉ cần nhắm mắt lại, mọi thứ sẽ ùa về như một trận lũ mạnh mẽ và ngang tàn

 

Khun cúi nhẹ đầu, thở hắt một hơi, rồi anh lại ngước lên, nhìn ra bên ngoài. Cái ấm áp của nắng mai vẫy gọi anh, anh chớp nhẹ đôi mi, đứng dậy và đi về phía ban công

 

Chiếc ban công tuy nhỏ nhưng lại có đầy những chậu hoa vừa với diện tích nơi này. Khun không quan tâm đến hoa lá, chắc là chúng được đặt ở đây từ trước, nhưng không hiểu sao anh lại bị cuốn theo màu tím của một loài hoa mà anh không hề biết tên. Như một sự tình cờ, anh đá phải nó khi cố xoay xở trong cái diện tích chật hẹp này

 

Khun cúi xuống, rồi anh khẽ nhấc nó lên, đặt lên lan can, đối diện với anh. Trên cánh hoa màu xanh tím bé nhỏ ấy đọng lại một giọt nước, có lẽ là sương ban tối. Khun nhìn giọt nước ấy rất lâu, trong đầu trống rỗng

 

Rồi chẳng hiểu có cái gì đó thôi thúc anh phải chạm vào nó, nhưng anh không muốn. Giọt nước giống như một thứ trang sức đẹp còn bông hoa nọ là một nàng thiếu nữ, nếu nó lăn đi rồi, bông hoa sẽ không còn đẹp nữa.

 

Khun nghĩ ngợi rất lâu, cuối cùng anh cũng chạm vào nó, nhưng rất khẽ. Khun đặt ngón tay phía cuối cánh hoa, khẽ khàng  giọt sương lăn xuống. Trong vài giây, nó chầm chậm cựa quậy thân mình, từ từ bò xuống khỏi cái chỗ ngủ êm ái đêm qua. Bất giác, nó lăn nhanh đột ngột, chạm vào ngón tay Khun.

 

Anh giật mình. Lạnh quá! Cái lạnh ngấm dần vào da thịt anh, khiến anh bất ngờ rùng mình. Chân anh như đã chạm vào mặt đất, cứ như thể vài phút trước anh còn đang ở đâu đó trên tầng không kia. Khun mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng. Bây giờ anh mới thật sự quay về với thực tại.

 

Khun khoác lên người chiếc áo khoác mỏng và ra khỏi phòng trọ, anh cũng chẳng thèm quan tâm đến người bạn cùng phòng của mình. Cứ thế mà đi.

 

***
Lạnh quá! Wooyoung không ngủ được. Cậu nhìn đồng hồ, chỉ mới 6 giờ sáng. Có thể làm được gì ở cái nơi xa lạ, vắng vẻ này vào lúc 6 giờ sáng nhỉ? Wooyoungnghĩ thế, rồi chợt cười một mình.

 

Không mất một giây nào để suy nghĩ, cậu lấy trong ngăn tủ ra một quyển tập khổ lớn và một cây bút chì được gọt cẩn thận. Sau khi làm xong một vài việc vặt, Wooyoungsắp tất cả những thứ cậu vừa chuẩn bị vào một chiếc túi da thuộc đeo chéo vai.

 

Trước khi rời khỏi, Wooyoung chợt nhận ra một điều thú vị. Khun trông có vẻ vô hại trong lúc ngủ, thậm chí rất giống một thứ mà người ta hay gọi là “thiên thần” để nói đến những kẻ đẹp đẽ , vô hại. Bằng con mắt tinh tế của mình, cậu nhìn anh rất lâu, giống như một người nghệ sĩ đang chiêm ngưỡng một tuyệt tác nghệ thuật.

 

Wooyoung chậm rãi tiến đến gần Khun, cho đến khi có thể nhìn rõ gương mặt núp dưới những lọn tóc nâu dợn tự nhiên, lòa xòa trước trán. Trong một vài giây, Wooyoung nín thở. Con người ấy! Bức tượng ấy! Đẹp lạ lùng!

 

Khun nằm co mình trên trường kỷ. Một tay đặt dưới má, còn tay kia buông thõng. Những ngón tay của anh thanh thoát, chốc chốc lại co nhẹ, khiến Wooyoung giật mình.

 

Anh thở đều và nhẹ, cả thân người anh nhấp nhô theo nhịp thở, đều đặn. Khun lúc nào cũng lạnh lùng, ít khi biểu đạt cảm xúc qua vẻ mặt. Nhưng trong khoảnh khắc này đây, mặt hồ đóng băng ấy như  bước sang mùa xuân. Nó tan ra, phẳng lặng và yên bình.

 

Cậu chợt nảy ra một ý và vội vàng mang quyển tập cùng với cây bút chì ban nãy cậu chuẩn bị. Trong một thoáng, khoảnh khắc này được lưu lại trên mảnh giấy trắng của Wooyoung. Rồi cậu chợt nhận ra mình vừa làm một chuyện ngớ ngẩn

 

-Gì thế này?-Wooyoung phì cười. Trên trán cậu đọng lại chút mồ hôi. Dường như trong khoảnh khắc đó, cậu không hề thở.

 

Cậu ngã người ra sau, ngắm “tuyệt tác” của mình thêm một lúc. Sau đó, cậu sẽ ra ngoài như dự tính. Nhưng có một thứ cứ muốn níu cậu lại thêm một chút nữa.

 

Cậu nhìn ra ban công, màu sắc của những bông hoa réo gọi cậu. Wooyoung thích thú bước đến, cậu tự trách mình sao không phát hiện ra nơi này từ tối qua. Rồi cậu mang nước để tưới cho chúng, cẩn thận nâng niu từng cành hoa, kẽ lá. Chốc chốc, cậu phát hiện ra một bông hoa màu xanh tím lặng lẽ trốn ở phía sau những chậu hoa khác.

 

-Định trốn đấy à?-Cậu chạm nhẹ gò má của mình lên cánh hoa, cười tinh nghịch đầy vẻ thích thú.

 

Wooyoung mang nó ra phía ngoài, dịu dàng lau nhẹ từng cánh hoa. Đây là hoa Diên Vĩ- thông điệp của yêu thương.

 

Tâm hồn Wooyoung lúc này bay bổng lạ thường, nhưng chợt nhớ mình vẫn còn chuyện chưa làm. Cậu đứng dậy và vô tình đánh rơi một giọt mồ hôi lên cánh hoa Diên Vĩ xinh đẹp.

 

***

 

Wooyoung tản bộ quanh thị trấn. Một thị trấn trên dưới chỉ hơn một trăm người này chắc sẽ không thể khiến cậu lạc đường được, cậu nghĩ. Vậy là cậu đi loanh quanh như một khách lữ hành.

 

Thì ra phía sau ngọn đồi này còn có một ngọn đồi khác. Đứng từ trên cao, ngọn đồi thoai thoải với một không gian rộng lớn đập vào tầm mắt của Wooyoung, nó khiến cậu choáng váng.

 

Phía xa xa, dãy đồi núi nhấp nhô là đường chân trời chạy dài vô tận, nó chia đôi bức tranh ấy ra thành hai phần tách biệt. Một phần là bầu trời với một nửa lòng đỏ quả trứng gà vừa mới nhú, phần kia là thảm cỏ xanh sẫm vẫn còn phủ đầy sương sớm. Nắng vẫn chưa lên.

 

Wooyoung định rằng sẽ đi sang ngọn đồi bên ấy, để tìm xem có còn thứ gì thú vị. Cậu thong dong sãi từng bước trên nền cỏ. Rồi bỗng, cậu nhìn thấy điều gì đó. Nó khiến cậu đăm chiêu trong vài giây, sau đó cậu tiến đến gần.

 

Nơi đây giống như một hội chợ bị bỏ hoang, mọi thứ bừa bộn, lều trại xiêu vẹo, nghiêng ngã đủ mọi phía. Dưới đất ngổn ngang những chai lọ, giấy rác. Tất cả đều cháy đen.

 

Nhưng cậu chợt dừng lại trước một thứ mà cậu chưa từng thấy trước đây, xác của trò chơi kéo quân sau trận cháy. Một cảm giác là lạ ùa đến khi cậu chạm vào lưng con ngựa gỗ đã bị cháy hết một nữa, bám đầy bụi tro. Nơi đây ắt hẳn đã từng rất đông vui, nhưng giờ đây lại hoang tàn.

 

Wooyoung ngồi xuống một cái bục ở gần đó, cậu nhìn quanh và chẳng hiểu thứ cảm giác gì đang xâm chiếm cậu. Nó có giống như cảm giác bị ruồng bỏ không? Hay cảm giác chơi vơi một mình? Wooyoung thở dài, cố xua đi cái không gian đặc quánh khiến cậu khó chịu.

 

Cậu nhìn trò chơi kéo quân thật lâu. Mặc dù chỉ còn lại cái xác cháy đen, nhưng nó vẫn ngạo nghễ đứng đấy, như thể không một cơn bão nào có thể lay chuyển. Bất giác, cậu lại lôi quyển tập vẽ và cây bút chì quen thuộc, nhắm mắt lại và bắt đầu mường tượng đến hình hài nguyên vẹn của trò kéo quân.

 

Chỉ một thoáng, bức vẽ hoàn thành. Wooyoung không nghĩ đây là điểm dừng cuối trong chuyến đi khám phá Lunaticland của cậu, nhưng cậu thực sự không còn hứng thú để đi nữa. Những gì đẹp đẽ mà cậu bắt gặp ban nãy, dường như đã cháy theo trò chơi kéo quân ấy rồi. Wooyounglặng lẽ rời khỏi chốn hoang tàn này và đi về phía thị trấn…

 

***

 

Gần nhà trọ có một quán bar trông có vẻ cũ kỹ nhưng đông người. Wooyoung bước vào trong và gọi một thứ gì đó để uống. Cậu đến quầy rượu, ngó nghiêng để tìm người phục vụ. Vài gã đàn ông say xỉn gần đó nhận ra sự khó khăn của cậu:” Bà chủ!!! Có khách này!!!”. Cậu quay sang gật đầu cảm ơn.

 

Chủ quán từ trong bước ra. Không như những gì Wooyoung nghĩ, chủ quán chắc hẳn là một mụ đàn bà béo tốt, sỗ sàng và thô lỗ. Nhưng cô gái đứng trước mặt cậu lại quá đẹp. Cô mặc chiếc váy màu trắng, mái tóc đen dài và mượt được cột gọn gàng bằng chiếc khăn cũng màu trắng. Cô nhìn Wooyoung, chốc chốc nheo hàng mi dài và cong vút, bước đến chỗ cậu.

 

-Cậu cần gì?- Giọng nói nhẹ nhàng của cô làm Wooyoung bừng tỉnh.

 

-À! Một bia tươi!

 

Cô chủ quán xinh đẹp mang ra cho cậu một ly bia đầy được rót từ một thùng gỗ ở gần đấy. Wooyoung nhìn từng cử chỉ của cô không chút rời mắt.

 

-Cậu là người mới đến đêm qua à?- Cô chủ lên tiếng.

 

-À! Vâng!-Cậu trả lời kèm theo một nụ cười.

 

Ấn tượng đầu tiên của cậu với cô chủ quán bar khá là kiêu kỳ. Nhưng dần tiếp xúc thì Wooyoung nhận thấy cô là một người phụ nữ rất duyên dáng và giỏi ăn nói. Cô ta tên là Han. Han có một sự quyến rũ lạ kỳ,khiến cho ai lần đầu gặp gỡ cũng có cảm giác như đã thân thiết từ rất lâu. Wooyoung cũng không ngoại lệ, cậu kể cho cô nghe về gia đình mình, về người chị mà cậu cảm thấy rất tương đồng với Han.

 

Wooyoung không nhớ rõ về người chị hơn cậu gần mười mấy tuổi, cậu chỉ còn nhớ rằng đó là người thương yêu cậu nhất cho đến bây giờ, và có lẽ sau này cũng thế. Nhưng một ngày, cha cậu nói rằng, người chị đó đã chết đuối. Lúc đó cậu còn quá bé đển có thể hiểu được sự mất mát người thân. Chỉ biết rằng từ ngày hôm đó, cậu không còn được nhìn thấy chị mình nữa. Cậu kể cho Han nghe về người chị đoãn mệnh của mình, Han tỏ vẻ thương tiếc, thái độ hiển nhiên khi nghe một câu chuyện buồn.
Han dường như  không muốn nói về bản thân mình, nhưng cuối cùng cô cũng bị cậu thuyết phục. Cô sống ở đây đã được 18 năm, chồng cô đã mất cách đây khá lâu, và cô vẫn sống như thế cho đến bây giờ. Thật khó để tin một người đàn bà đẹp như Han lại phải sống cô độc. Đẹp và cô độc, âu cũng là số trời.

 

-Người bạn đi cùng cậu đâu rồi?

 

-Không! Anh ta không phải bạn của tôi , chỉ vô tình gặp nhau thôi!

 

Bất ngờ từ cửa, Khun đi vào. Anh chẳng thèm để ý đến những cặp mắt soi mói đang nhìn mình chằm chằm. Dường như không biết Wooyoungđang ở đây, anh đến và ngồi ngay bên cạnh, nhưng chỉ khi cậu lên tiếng chào, anh mới biết có sự tồn tại của cậu.

 

-Hai người đã ăn gì chưa?-Han lên tiếng.

 

-Vẫn chưa!-Wooyoung lắc đầu.

 

-Thế đợi tôi một lúc! -Cô nhoẻn miệng cười duyên. Đúng như Wooyoung nghĩ, nụ cười ấy chắc chắn là rất đẹp.

 

-Chào lần nữa! –Cậu nói với anh. – Mọi thứ thế nào?

 

-Ổn!- Khun nói, mặt không chút biểu cảm.

 

-Vậy thì tốt quá! Tôi cứ nghĩ anh khó chịu khi phải ở cùng với một người lạ như tôi.

 

-À! Cũng hơi bất tiện một chút!- Khun cười nhẹ.

 

Wooyoung nhận ra sự thiếu tự nhiên khi cố tỏ ra thân thiện của anh.
-Đến rồi đây!- Cô chủ quán mang ra 2 bát súp nóng hổi, thơm phức.

 

Cậu mừng rỡ đón lấy, còn Khun thì chậm rãi, cả hai cùng nói lời cảm ơn và bắt đầu ăn món súp gan ngỗng của chị chủ quán. Wooyoung khen tíu tít, còn Khun chỉ im lặng và tập trung vào bữa ăn của mình.

 

Dùng xong bữa sáng thú vị với Han, Wooyoung chào tạm biệt và rời khỏi đó. Khun ngồi lại, thư thái nhấm nháp ly bia tươi.

 

-Cậu thấy nơi này như thế nào?-Han bất ngờ hỏi Khun.

 

-Rất tốt!-Khun gượng cười.

 

-Thật sao?-Han nheo mắt.

 

-Tôi có nhất thiết phải trả lời không?- Khun tỏ vẻ không thoải mái.

 

-Ừ, cũng phải! Khó có ai khi đến đây lần đầu lại thích nghi được ngay. Những con người ở đây.-Cô hạ giọng.- Họ hơi điên đấy!

 

Nói xong cô phì cười để hài hước hóa câu nói có vẻ như thật của mình.

 

-Nhưng nếu hai cậu chấp nhận cuộc sống ở đây thì sẽ rất tuyệt đấy! Vì người điên thì không biết nhớ, còn người say thì không biết buồn mà! Đúng không?

 

– Nói rồi cô quay vào trong, thay lời chào bằng câu hỏi lửng đó.

 

Khun nhìn theo bóng dáng người phụ nữ ấy. Trong anh lúc này văng vẳng lời nói của cô. Có thật là như vậy? Có thật người say thì không biết buồn, còn người điên thì không biết nhớ? Nếu vậy con người nguyện làm người say, kẻ điên hết cả. Nhưng thực sự là không dễ. Khun lắc đầu, anh đã để tâm quá nhiều đến những lời nói kia.

 

Một lúc sau, có một người đến và mang cho anh một bức thư. Khun chậm rãi mở ra xem. Anh nhíu mày, nhét vội bức thư vào túi, để lại tiền trên quầy bar và bước ra ngoài.

 

Nắng đã lên, không khí ấm áp dần. Khun bước đi ra cửa giữa đám người điên say sưa, li bì.

***

End chap 3

Chap 4: Ánh mắt của Yu

Advertisements