[LongFic] Lunaticland – KhunYoung – phoebejang – Chap 5

5. Tuyết mùa hè và mặt hồ phẳng lặng.
Tại quán bar của Han, Khun và Wooyoung ngồi cạnh nhau trên quầy, không ai nói với ai câu nào, cả hai chỉ tập trung vào công việc của mình. Han nhận ra sự im lặng đáng ngờ của Wooyoung. Cô nghiêng đầu nhìn cậu, trong khi hai tay vẫn bận lau những chiếc cốc thủy tinh to tướng.

Tiếp tục đọc

Advertisements

[Short Fic] Truyền Thuyết Mưa – KhunWooHo- Phương Nga – Chap 13

REASONS

“Khunnie à, em đi nha! Em đã chuẩn bị hết thức ăn rồi nên nhớ ăn uống đầy đủ đó nha!?”-JunHo đang dọn đồ và chuẩn bị đi làm.

“Ừm em yêu. Đừng lo.”-anh nói và hôn lên trán cậu. “Về nhà sớm nhé.”

Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, cười nhạt. “Đi làm với WooYoung vui vẻ nhé!”-cậu chồm lên hôn anh thật sâu rồi quay lưng đi, hướng đến chỗ làm.

Khun đứng đó nhìn theo cho đến khi JunHo biến khuất khỏi tầm mắt. Lại một ngày nữa không có JunHo. Dường như anh đã dần quen với việc này, hay có lẽ anh đã kiếm thấy một việc khác để làm hôm nay. Khun không còn cảm thấy buồn và cô đơn như mọi khi nữa. Anh khóa cửa cẩn thận rồi đi bộ ra đường chính, nơi WooYoung đang đứng chờ anh. Tiếp tục đọc

[Shortfic] All Day I Think Of You – ChanNuneo – Gấu Chan – Chap 7

Note: đọc xong chap này, các bạn đừng chém tớ T^T. Tớ vô tội.

Nhưng cũng đừng quên comt đấy nhé 😀

____________________

Adtoy c7

“-JunHo à.. Cậu đang ở đâu thế? Mình cần phải báo với cậu, cái cô Eun Jae đó không có gì tốt đẹp đâu. Đừng tới gặp nếu vô tình nghe điện thoại từ cô ta.. JunHo… Nghe rõ không? Tuyệt đối không được gặp…”

“-JunHo ah! Cậu đang ở đâu?”

“-JunHo……

Tiếp tục đọc

[Longfic – MA] Hunter and prey – KhunYoung.ChanNuneo… – Vyvian81 – Chap 10

Những bí mật: Part 2

Chansung bước đến bên cạnh cửa sổ, nhìn ngắm bầu trời đêm bao la cùng những áng mây mỏng lãng đãng trôi trên màn nhung lấp lánh những ánh sao, từ khi nào anh không còn cảm thấy muốn giết và muốn đi săn nữa, mọi thứ với anh bỗng nhiên trở nên nhạy cảm hơn bất kỳ lúc nào hết kể từ bốn trăm năm qua, khi anh bắt đầu từ bỏ cuộc sống của một người bình thường và bị chuyển hóa thành cái thứ mà loài người ghê tởm. Tiếp tục đọc

[LongFic] Lunaticland – KhunYoung – phoebejang – Chap 4

4. Ánh mắt của Yu

Trời chập choạng tối, cả thị trấn đắm mình vào màu tím hoàng hôn quyến rũ. Wooyoung đứng trên ban công, từ căn phòng cao nhất trong ngôi nhà trọ và đưa mắt nhìn thứ màu tím huyền ảo ấy. Phía xa, mặt trời như một nàng thiếu nữ lấp ló sau cánh đồng cỏ lau như chẳng muốn rời xa người tình.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, Wooyoung nhâm nhi tách trà nóng mà cậu mới pha, vừa đưa mắt nhìn lên khoảng không yên bình phía trên cao, hòa quyện với hương thơm của những bông hoa đặt ở ban công. Tất cả những thứ này tạo nên cuộc sống yên bình nơi đây

Bỗng từ đâu đó, cậu nghe thấy một thứ âm thanh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Tiếng harmonica réo rắt ấy gọi cậu trở về khi hồn cậu còn mải vui đùa với màu tím hoàng hôn và mùi hương của những bông hoa bé nhỏ.

Wooyoung nhìn xuống phía dưới, tìm kiếm chủ nhân của tiếng khẩu cầm lúc nãy. Và cậu còn ngạc nhiên hơn khi biết được đó chính là Han. Wooyoung mỉm cười và không thể nào giấu được thứ cảm giác đan xen giữa ngạc nhiên và thích thú này. Cậu chạy vội xuống đấy, không chút đắn đo.

Tiếp tục đọc

[Shortfic] Male Servants – KhunYoung – Ponnie – Chap 4

Au’s Note: Ponnie đã trở lại *múa lửa* thứ lỗi vì trong 1 thời gian dài *cuối đầu*. Nhưng dù gì Ponnie cũng sẽ gang hoàn thánh xong cái fic =]] Không biết có ai chờ đợi nó khôn nữa *thở dài* . Sắp tới đây mấy giai về Việt Nam rồi, Ponnie sẽ gáng hoàn thành xong fic này, và dự còn 1 chap nữa là xong, rồi sau đó lại gác kiếm để tiếp tục chuẩn bị đón mấy giai về :3 Đâu đó xong xuôi hoàn tất Ponnie sẽ tiếp tục làm cho xong đống fic còn nợ =]]]] Mọi người đọc vui vẻ, nhớ để lại comment *cầm dao*

————————————————————————————————————————————-

<ẦM>

WooYoung nói lời chào thân ái tới cái sàn bằng cú tiếp mông ngoạn mục của mình…

Bosun bế thốc Mason trong vòng tay mập mạp của ả và cả ba người họ quay trở lại trong phòng. WooYoung không bất tỉnh, nó như nghe thấy tiếng xương gãy, đôi mắt nó trợn to hết mức cố định tại cây đèn chùm – nơi trước khi nó ngã xuống. Nó nghe tai mình ù đi, mọi bộ phận trên cơ thể tê liệt…

“Bà ta vừa làm gì tôi???”

Máu lăn tăn trong người như hàng trăm mũi kim đâm vào đầu nó

Bất động nơi sàn nhà lạnh buốt… một màu đen tràn vào hốc mắt…

—————————————————————————————————————–

-Cậu ta còn quá trẻ để hiểu và bị đối xử như thế này…

MinJun khẽ ngập ngừng trước âm mưu của Bosun, bất giác hắn cảm thấy thương WooYoung

-Sao lại không? Nói ta nghe?

– Cũng chỉ là một tên hầu non nớt mới vào nghề thôi mà…

– Người hầu thì đã sao? Quyến rũ chồng từ tay bà chủ mình thì chỉ cần xin lỗi là giải quyết được mọi việc à?

– Như thế có phải là hơi quá đáng… Làm cách khác đi

– Những kẻ làm sai mà vẫn trưng cái bộ mặt nai tơ kịch đến mức khó tin đó, thể nào cũng sẽ đến một ngày lãnh hậu quả mà

Bonsun nhếch miệng vẻ đắc thắng, ả cũng chả biết ai đã khiêu khích cái tâm địa cáo già mà ả đã bỏ quên lâu năm trổi dậy. Ả muốn mọi chuyện phải diễn ra như thế, cái chuyện tồi tệ nhất từ trước tới giờ mà con người không phải ai cũng làm được, không gì có thể ngăn cản Bosun…

Tiếng thở dài vang vọng khắp căn phòng tanh tưởi, ẩm mốc. MinJun khép hờ đôi mắt, cố nhồi nhét cái kế hoạch điên rồ của ả vào đầu mình. Bosun ngập lấy điếu thuốc , hít hà như cây kẹo mút và phả làn khói đậm đặc vào không gian chậc hẹp. Mùi hương khó tả của thuốc xen lẫn mùi gỗ ẩm khiến MinJun cảm thấy khó chịu

-Tùy bà, cứ làm theo ý muốn của bản thân… Dù gì tôi cũng chỉ là một tên quản gia già sống với cái gia đình này hơn 20 năm qua. – Hắn dùng đôi mắt sâu thẳm của mình xoáy sâu vào người ả – Vậy nhé! Chào tạm biệt”

MinJun lạnh lùng rời khỏi không gian nhỏ bé chật chội kia, bước ra thế giới bên ngoài để đón lấy không khí trong lành của bầu trời. Hắn yêu cái nét tự nhiên đến thanh bình của thiên nhiên. cũng như hắn yêu qúy cái tâm hồn ngây thơ, thánh thiện của cậu con trai tên là WooYoung.

-Đừng giận nếu tôi không cản họ lại nhé WooYoungie… Tôi biết phải làm gì sao đây…

Ngồi trầm tư trên chiếc ô tô đen, MinJun đến bệnh viện sau khi nhận cuộc điện thoại vừa gọi đến ban nãy. Đầu dây bên kia bảo rằng WooYoung đã bó bột quanh cổ và cần người nhà tới chăm sóc

-Rốt cuộc thì… cậu là thiên thần hay ác quỷ hả WooYoung? – Hắn xoay vô lăng, lao thẳng về hướng bệnh viện

<CẠCH>

-Ahhh, tới rồi. Làm tưởng tôi sẽ ở trong đây một mình như bị giam trong nhà lao chớ

WooYoung cười tươi vẫy tay với Jun, nhận lấy bó tay thơm ngát từ tay hắn.

-Tôi lo thủ tục cho cậu cả rồi, mai xuất viện đi – MinJun thậm chí còn chẳng thèm quan tâm tới cái thái độ đang từ từ biến sắc của nó

– Tôi vừa mới vào đây…

– Không ai rãnh rỗi mà ngày nào cũng đến chăm sóc cho cậu đâu nhóc con

– Nhưng bà ấy đã biến tôi thành ra thế này…

– … Thì sao ?

– Bà ta sẽ trả giá…

<CHÁT>

Cú đánh trời giáng đáp thẳng vào đôi má phệ của WooYoung, lằn đỏ xuất hiện khi hắn hạ bàn tay mình xuống. Nó ôm lấy bầu má, đôi mắt rực lửa liếc nhìn hắn. MinJun xìu xuống nhìn nó, cảm thấy có lỗi. Tiếng thở dài vang lên khắp căn phòng tràn ngập mùi cồn, trắng muốt…

-Tôi… mianhae, đáng lẽ tôi không nên đánh cậu. Nhưng đừng nói bà chủ như thế… Nghỉ ngơi đi rồi mai tôi dẫn cậu về

MinJun ngồi xuống bên cạnh nó, đôi mắt hắn dịu đi, xoa xoa bờ má nóng hừng hực do cái tát quá mạnh mà mình gây ra.

 

 

-Này, anh về rồi, sao nằm im quá vậy, chơi với em đi chứ?

Mason lon ton đến bên giường WooYoung, hỏi trong khi nó đang nhăn nhó vì vết thương chưa hồi phục

-Anh bị đau, nhóc ạ! Muốn anh chơi với em thì đi bắt đền cái người mà làm anh té đi – WooYoung đưa tay lên véo mũi cậu nhóc

– Anh nói ai ạ? Ai dám làm anh đau, em xử cho – Mason xắn tay áo lên trông dữ dằn

– Bà ngoại em – WooYoung nói không quên kèm theo nụ cười tòa nắng

– … Thôi anh nằm nghỉ đi, em đi chơi với appa

– Này! Appa em về rồi hả? – Nó ôm cái lưng một cách đau đớn do bật dậy khỏi giường với tốc độ ánh sáng

– Ờ, mà sao hả anh?

– Không sao, em đi đi – WooYoung trở lại với nụ cười rạng rỡ hơn, nét mặt cậu giãn ra mặc dù cái lưng ngày một ê ẩm

—————————————————————————————————————————

-Này đi đâu đó? – Bonsun bước những bước chân gấp ráp đằng sau NichKhun

– Tôi… đi đâu là chuyện của tôi, mà bà đâu ra thế? – NichKhun chau mày với sự xuất hiện của à trong nhà mình

– Ha, đừng tưởng tôi không biết những gì mà cậu làm…

Anh sững người, tuy không hiểu ả ta biết những gì nhưng anh vẫn giữ nét mặt nghiêm nghị trước mặt Bosun. Điều gì ở anh mà ả ta biết, anh đâu làm ăn phi pháp, anh đâu có vợ nhỏ, anh đâu có đánh đập Mason… hay là?

-Bà biết gì?

– Thử lục tung trí nhớ của cậu lên xem, nếu không nói nó là nhất thời giải trí… thì chắc phải gọi đó là ngoại tình chứ nhỉ? – Bosun tựa lưng vào bức tường hoa nhung, giọng nói cao vút như muốn cho ai đó đi ngang qua có thể nghe được

– … Tôi

– Appa à

– Masonieee

NichKhun ôm chặt cậu bé vào lòng, vùi đầu vào quả đầu rối xù có hương thơm táo chín mọng đó. Sau một hồi hỏi chuyện với Mason, NichKhun ẵm cậu bé về phòng, trước khi đi không quên liếc nhìn Bosun một cái rõ giận dữ. “Rốt cuộc là bà ta đã biết gì? Mình định đi thăm WooYoung, haizz”

-Alo… Cậu còn nhớ tôi chứ?… Được, ắt đầu hành động đi

– “…”

– Trong đêm nay!

– “…”