[Shortfic] Nhân vật chính của em là anh – Khunyoung – Hoàng Anh – Chap 8

–          Nhà mình có gì đó hơi lạ thì phải ??? Không đúng, sao nó sạch sẽ ngăn nắp thế, mùi đồ ăn thơm phức ở đâu đây ???

Wooyoung bước ra khỏi phòng ngủ với cái đầu tóc bù xù, bận có mỗi cái quần thun dài trên người, bản mặt ngố ngờ nghệch vì nhận ra cái nhà như cái chuồng trước đó giờ đã giống cái nhà hơn từ khi nào. Mùi đồ ăn bay bay trong không khí khiến bụng cậu kêu ọt ọt. Quyết định mò vô bếp.

–          Wooyoung, em dậy rồi hả ? lại đây ăn sáng đi.

–          Minjun hyung ? anh về lúc nào thế.

–          Anh vừa về thôi, thu dọn quần áo xong sẽ ra sân bay ngay, đáng lẽ là ngay mai nhưng anh có việc gấp phải đi sớm hơn.

–          Oh … anh lại đi nữa ạ ???

Wooyoung phụng phịu, cậu vẫn chưa kịp đưa anh xem kịch bản đang viết dở. Minjun hyung cứ đi đi về về, ở trong nhà anh ấy nhưng thời gian nói chuyện với anh ấy chẳng được bao nhiêu.

–          Sao thế ?? Anh không đi quá lâu đâu, em đang lo lắng về kịch bản hả Wooyoung, đừng quá căng thẳng, cứ viết đi rồi anh sẽ xem lại giúp em mà.

–          Uhm … mà … anh đi ngay lun ạ ???

–          Ừ, anh đi bây giờ đây. Có Junho ở nhà chăm sóc em rồi anh cũng yên tâm.

–          Ya ya …. Em đâu phải bảo mẫu, có trả lưởng cho em không đó. Còn cái người kia, sao không bận áo vô. Người ốm nhom mà cứ khoe ra là sao.

–          >”< Không ốm được như ta rồi ganh tị hả đồ mập địt khó ưa.

–          Thôi đi hai đứa. Còn thằng nhóc này, anh nói em dừng ngay cái kiểu nói chuyện đó đi mà.

Junho đang dọn dẹp trong bếp cũng ráng ngoáy lại càu nhàu, và bị Minjun cốc ngay vào đầu vị tội dám cãi lời. Nhưng thằng nhóc này vẫn lì lợm thôi.

Wooyoung tiễn Minjun ra cữa, anh quay lại nhìn cậu với đôi mắt lạ lẫm.

–          Wooyoung ah! Em và Nichkhun, anh đã biết rồi.

–          Biết gì ạ, Nichkhun đã nói với anh sao ?

–          Không sao đâu Wooyoung, nhưng mọi thứ đều mới mẽ với em, đừng để bị tổn thương vì bất cứ chuyện gì nhé.

Wooyoung cứ mãi nhìn theo xe của Minjun, anh ấy đã biết gì và lo lắng về chuyện gì chứ. Có phải vì chuyện hẹn hò mơ hồ dù rằng nó đã thật sự khiến cậu xao xuyến.

Junho đưa đĩa thức ăn cho Wooyuong rồi ngồi chống cằm nhìn Wooyoung ăn rất ngon miệng, dường như là rất muốn hỏi chuyện nhưng lại bị khó nói nên cậu ấy bắt đầu có biểu hiện kì cục.

–          Wooyoung hyung!

–          Hửm ? – miệng đang bận nhai.

–          Anh với Nichkhun ….. À ….. ưm …..

–          Hứ ? Rốt cuộc là em muốn hỏi gì hả Junho ? Ah mà hôm qua, Nichkhun đã nói gì với em lúc anh thay đồ vậy ?

–          Nichkhun hỏi em về anh … anh ấy nói …. Hai người đang …. hẹn hò.

Gương mặt cả hai đều sượng đi, Junho chỉ ước lúc nãy không hỏi. Wooyoung cũng không nói gì, chỉ cúi đầu xuống chăm chăm vào đĩa đồ ăn, nghịch ngợm nó một cách ngại ngùng.

–          Junho ah! …. Em thấy Nichkhun là người thế nào ?

–          Sao cơ ? Sao lại hỏi em ?

–          Ừ thì … dù sao em cũng biết Nichkhun trước anh thế nên …

–          Anh không hợp với Nichkhun đâu …. ai lại có thể thích cái đồ con gà như anh chứ, nhất là Nichkhun thì lại càng không.

–          Gì chứ, thằng nhóc này …. Sao em cứ phải nói chuyện với anh như thế thì mới chịu được hả Junho.

Wooyoung cau mày bực dọc, Junho luôn là thề, nhưng có vẻ như đó là lỗi của Wooyoung. Mỗi khi tức giận, trông Wooyoung rất đáng yêu, chả trách cả Junho và Nichkhun lại có cái sỡ thích hơi biến thái là chọc cho nổi điên lên rồi đi dỗ. ( Bị rãnh :3 )

–          Hôm nay có định đi đâu không hả Wooyoung?

–          Ở nhà làm bài tập.

–          À cái đống chữ lộn xộn đó hả .

–          Muốn chết không >”<

–          Thôi không dám, đồ ăn trưa làm sẳn rồi đó, liệu hồn mà ăn cho hết đi nha chưa. Không biết mấy giờ em mới về nên anh khỏi đợi.

–          Em đi đâu? Đi tìm Chansung á hả ?

–          Ờ, chính hắn.

–          Ừ đi dùm đi, không tiễn nha.

–          Đồ con gà -_- ….

Chưa kịp túm áo oánh thì Junho đã chạy đi. Wooyoung lại loay hoay với cái lap, dù đầu óc chả nghĩ ra được thêm chữ nào nhưng vẫn cố gắng màu mè cho giống nhà văn. Xách lap ra hiên nhà ngồi cùng một tách trà, có ánh nắng chiếu ấm áp, tập trung nghiêm túc tới nỗi cặp mắt kính tuột lên tuột xuống, gõ lạch cạch ( gõ xong xoá :v ), nhìn thì rất đẹp mà giấy thì trắng bóc. Thôi bỏ qua đi. ( lật trang :v )

 ________

–          Nhà cữa gì khó tìm vậy trời !!

Xuống xe tại một khu chợ đông đúc, Junho bắt đầu công cuộc lùng sục các hang cùng ngõ hẻm. Những con đường nhỏ chồng chéo nhau, và những con hẻm thông ra tứ phía khiến Junho nổi điên. Vừa đi vừa ngó nghiêng, hỏi thăm khắp nơi. Thoát ra khỏi cái mê cung đó một cách khó khăn, đang bước những bước chân chán nản thì Junho sững người với cảnh tượng trước mắt. Một tên thanh niên bị đám người mặc áo vest đen ném ra khỏi quán bar nhỏ gần đó với mặt mũi thâm tím chảy máu, thân thể bầm dập.

–          Thằng khốn, mày liệu hồn, lần sau còn vác mặt tới đây thì mày chết chắc.

Bọn chúng đạp thêm vài cái vào người thanh niên đó rồi bỏ vô trong. Trông anh ta thật thảm, đau đớn cố ngồi dậy bỏ đi.

“ Có phải là tên Chansung đó không nhỉ ? Hình như là đúng rồi”

Sợ rằng Chansung sẽ đuổi mình đi, Junho cứ lén lút theo phía sau. Trên những bậc thang ở chung cư, cậu né đi khi Chansung liếc nhìn xuống. Đến khi Chansung bước vào nhà rồi, cậu mới mon men tới gần. Vừa bước tới  thì đột nhiên cánh cữa mở ra và Chansung với gương mặt đang giận dữ hơi thở khó khăn và gương mặt dần tái đi nhìn chằm chằm vào Junho.

–          Cậu …. tại sao lại theo dõi tôi ???

–          Ơ …. Anh …. Sao anh lại biết tôi theo dõi ….

–          Nói … cậu là ai ??? tại sao … lại .. đi .. đi theoo ….

 Chưa kịp dứt câu cho màn tra hỏi thì Chansung đã ngã xuống sàn bất tỉnh. Người Junho run lên, tay chân đột nhiên quýnh quán. Dù biết là sẽ khó khăn nhưng tình huống này thì cậu không lường trước được. Mọi suy nghĩ chạy loạn lên khiến Junho vừa sợ vừa bối rối.

–          Trời ơi, sao tự nhiên như vầy ??? Giờ mình làm cái quái gì đây ??? .. Ashiiiiii .. ya tỉnh lại coi … ya .. có nghe không … (ờ mà noá bất tỉnh sao nghe -_-)

Dồn hết sức kéo, đỡ, cõng, vác, mọi hình thức có thể lôi cái thân nặng chịch ấy vào tới giường. Người Chansung nóng ran, mồ hôi túa ra như tắm, máu ở vết thương trên mặt vẫn còn rỉ. Junho loay hoay khắp nhà, rồi lại chạy đi mua thuốc. Cậu lột áo Chansung ra … “Ù, body đẹp phết, trắng nõn, cũng múp múp giống ta …. Cơ mà không đẹp bằng ta muahaha” *tự kỉ – ing * ….

Cẩn thận xữ lý mấy vết thương và vết bầm tím, lau mồ hôi, đắp khăn lên tráng, đi mua cháo. Nhìn quanh căn hộ của Chansung cũng chả khác gì với cái phòng của Wooyoung lúc trước, bừa bộn không thể tả nổi. Nhân lúc đang quỡn, chủ nhà đang ngủ, dọn đẹp sẵn điều tra thân thế lun ( nói trắng ra là đi lục đồ đó :3 ).

Chansung khẽ chuyển mình, đầu óc vẫn còn choáng váng, mệt mỏi nhất mình ngồi dậy, cố gắng để đôi mắt tỉnh táo hơn.

–          Tên này ? sao lại ngồi ngủ ở đây ?  

Chansung không khỏi ngạc nhiên vì chuyện này thật kì cục, Junho ngồi gục đầu tựa lưng bên chiếc tủ cạnh giường. Lưng cậu trượt đi, cú ngã người nhẹ đó làm cậu giật mình dậy.

– … ashii mỏi lưng quá … ôi trời giật cả mình … anh tỉnh rồi đó hả ?

Vẫn đang trố mắt ra nhìn Junho, sau 5s thì Chansung cũng phản ứng.

– Cậu? Sao lại ở trong nhà tôi?

– Anh thiệt không nhớ gì hết hả? Anh bị ngất, bị sốt cao, là tôi còng lưng vác anh vào nhà đấy?

– … Vậy cậu … mấy vết thương ???

– Tôi bôi thuốc dùm anh luôn rồi, chứ anh tưởng tôi làm gì anh? Đáng lẽ ra tôi định về lâu rồi nhưng vì không an tâm nên mới ngồi đây xem anh thế nào. Giờ anh tỉnh rồi thì tôi về đây. Ah khoang … ah mà thôi để hôm khác anh khoẻ hơn rồi tính.

– Này … mà cậu tên gì ??? Sao lại theo dõi tôi?

– Tôi tên Junho, lần sau tôi sẽ đến tìm anh, nghỉ ngơi đi nha. Ê mà gương mặt của anh trông còn ngốc nghếch hơn trong mấy tấm hình chụp nữa đấy. haizzzz

– Hình chụp? YA …. ?

Junho đã rời khỏi, để lại mình Chansung với một nùi câu hỏi chất ngập đầu. Tựa lưng vào thành giường, trên chiếc tủ cạnh giường ấy tô cháo và những viên thuốc đã để sẵn, có tờ giấy ghi chú “tỉnh dậy thì ăn cháo và uống thuốc đi nhé”

– Cái tên quái đản này, đã ghi giấy để lại, sao còn ngồi đây chi?

Chansung nhìn mấy miếng dán trên người, khẽ nhếch mép cười, bất chợt nghĩ lại cái tướng ngủ gục lúc nãy của ai kia. 

“Junho? Junho? Khi nào thì tên nhóc ấy quay lại nhỉ?” 

 

 

Advertisements

7 Comments

  1. e xin tạ lỗi cùng ss hôm nay e mới lên đọc típ fic của ss đc vì lí do mà ai cũng biết là gì :)))) Bạn Ho nha dạo nỳ là bạn cute lém lun nha bạn cứ như thế thi biết nàm thao đây. Bạn về chơi với Chan đi ha để cho Young với Khun còn làm chuyện đại sự nữa chứ :v chừng nào có chuện đại sự thì ss báo em với ạ :v

  2. Có lẽ ss là người đọc fic này trễ nhất, xin lỗi Hoàng Anh nha :3
    Bạn Hí tự kỷ dễ thương ghê, mà bạn í gặp Chan rùi, giờ tình củm với Young biết có thay đổi ko ta. Còn cái bạn “Đồ con Gà” thì khỏi nói rồi, bày đặt mang lap hiên cùng tách trà làm màu thì thôi, nó soang choãnh lắm, hông thèm nói tới, hóng chap sau của em nha, nhảy qua đọc mấy fic khác đây :))) *vẫy vẫy tay*

Comment nào (∪ ◡ ∪)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s