[Shortfic] Rồi em sẽ quên – KhunWooHo – Vyvian81 – Chap 5

Bầu trời hôm nay không có nắng, làn gió se lạnh của những ngày cuối thu thổi tung từng đám lá vàng rơi rải rác trong sân trường. Wooyoung co ro trong chiếc áo len mỏng màu xanh nhạt, thầm trách mình đã không chịu nghe lời Junho khi cậu ấy đưa cho anh cái áo khoát dày hơn vào lúc sáng. Tiết học kinh tế trôi qua chán ngắt trong sự mơ màng của Wooyoung về những cảm giác xáo trộn trong anh ngày hôm trước. Wooyoung bước nhanh về phía cuối dãy hành lang dẫn đến hội trường, trong lòng lại lăn tăn những cảm giác khó chịu, Nichkhun và Junho đang đợi anh ở đó. Họ có một vở kịch sẽ công chiếu vào tối nay, nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập trường, và tất nhiên, những nhân vật nổi bật như anh, Junho và Nichkhun là những thành phần không thể thiếu.

Wooyoung đẩy nhẹ cánh cửa hội trường, tiếng nhạc văng vẳng từ phòng tập sau sân khấu và giọng hát của Junho làm anh chú ý. Wooyoung men theo dãy ghế ngoài rìa sân khấu, bước nhẹ nhàng như một con mèo đến sau những chiếc rèm nặng trĩu, anh im lặng gần như nín thở, Wooyoung đưa một tay lên ngực mình, anh thật sự đã trở thành một người hoàn toàn khác với những bí mật của bản thân mà anh vô tình phát hiện được. Anh sẽ làm gì đây để có được trái tim của Junho, để cho cậu ấy quên đi tình yêu với Nichkhun và sẽ làm gì để đối diện với người đàn ông mặc áo vest trắng đang ngồi trước những phím đàn dương cầm kia?!

Wooyoung đã có một đêm suy nghĩ rất dài. Anh ngồi thật lâu nhìn ngắm gương mặt thiên thần của Junho trong bóng tối. Tình yêu hay là sự ích kỷ đang chiếm lấy thể xác và tâm hồn anh, anh sợ mất Junho vào tay của Nichkhun, nhưng anh cũng sợ đối diện với Nichkhun vào cái lúc cảm giác đang giằng xéo anh như thế này. Như thế nào mới là không sai trái đây, anh quá ích kỷ hay là anh đã sai lầm ngay từ đầu khi nhận lời yêu Nichkhun mà không hề nghĩ đến cảm giác của Junho…

Wooyoung yên lặng lắng nghe những câu hát của Junho, về một tình yêu trọn vẹn, về hai người bạn nhận ra rằng họ yêu nhau, và sẽ tìm thấy nhau dù có cách xa muôn trùng nơi bên kia đại dương xanh thẳm… Điều đó có thật không? Nó sẽ đúng với cặp đôi Khun – Nuneo, với Khun – Young hay là sẽ dành cho Woo – Ho đây? Wooyoung lưỡng lự không muốn bước ra để làm lỡ nhịp bài hát của Junho, nhưng anh cũng không muốn im lặng để cho hai người họ nhìn nhau với cái cách trìu mến ấy. Những phím nhạc dạo vang lên văng vẳng, và Junho cười với Nichkhun, gương mặt cậu ấy thật sự hạnh phúc, Wooyoung thấy tim cậu đau nhói,

– Nichkhun, đệm đàn cho em đi, em cũng muốn hát!

          Wooyoung bước ra trước những tấm rèm sân khấu, tay nhanh nhảu rút ra một tập bài hát trước sự ngạc nhiên của Nichkhun và Junho. Nichkhun ngừng đàn, anh nhìn Wooyoung với ánh mắt khó hiểu,

– Ủa, em đến khi nào vậy Wooyoung?

– Sao vậy? Em cũng sẽ nộp sáng tác mới của em vào trường JYP. Anh không muốn đệm cho em hát hả? Em sẽ tự làm… Wooyoung nói một cách đầy hờn dỗi, cố tình lơ đi đôi mắt đang mở to từ nãy đến giờ của Junho. Anh muốn chứng tỏ với Junho rằng anh cũng biết sáng tác, anh cũng biết đàn và hát giống như Nichkhun, dù có thể không giỏi bằng anh ấy, nhưng những gì Nichkhun làm được thì anh cũng sẽ làm được…

          Wooyoung bước đến bên cạnh Nichkhun, để tập chép nhạc lên giá, anh ngồi xuống ghế, lấn Nichkhun qua một bên và bắt đầu thử một vài nhịp. Nichkhun mỉm cười nhẹ nhàng, anh đứng dậy nhường chỗ cho Wooyoung, và anh nhìn Junho cười thân thiện. Junho đáp lại nụ cười ấy, bằng một cách nhiệt tình không thể tả, tất cả những hành động đó nằm hoàn toàn trong tầm mắt đầy ghen tuông của Wooyoung. Junho bước đến tựa người vào thành của chiếc đàn dương cầm, nhìn Wooyoung chờ đợi, Wooyoung mím môi lại, anh nhắm mắt, hít một hơi dài để ổn định nhịp tim đang đập loạn lên trong lồng ngực anh lúc này, những ngón tay trắng nhỏ và thon dài của anh bắt đầu nhẹ nhàng, lả lướt trên những phím dương cầm màu ngà tối, giai điệu bài hát “This is love” vang lên, bài hát tối qua anh viết riêng cho Junho yêu dấu. Wooyoung vừa đàn, vừa hát, anh nhập tâm hoàn toàn vào giai điệu để có những đoạn phiêu linh đầy cảm xúc. Wooyoung đột ngột ngừng đàn, anh đứng dậy, xoay một vòng và thể hiện một vài bước nhảy xung quanh Junho, gương mặt anh cười rạng rỡ khi nhìn vẻ ngạc nhiên trên cái đôi môi đang mỉm cười của cậu bạn mắt hí. Kết thúc những câu hát bằng một vòng tay ôm Junho từ phía sau, anh như quên đi mất sự có mặt của Nichkhun lúc này cũng đang nhìn anh đầy ngỡ ngàng và kinh ngạc,

– Sao hả, tớ dự thi được chứ!

– Tuyệt vời! Cậu làm mình bất ngờ quá đấy Wooyoungie! Nichkhun hyung, anh cũng dự thi với tụi em đi! Câu trả lời không ăn nhập đề tài của Junho làm Wooyoung như sực tỉnh, cậu nhìn Nichkhun, bối rối khi bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của anh dưới làn kính trắng, hai tay Nichkhun bỏ vào túi quần chứng tỏ anh đang suy nghĩ và tập trung vào một thứ gì đó. Wooyoung bỏ tay ra khỏi người Junho, bước đến cầm lấy bài hát của mình trong sự ngượng ngùng và bỏ vào cái cặp đang để trên nắp đàn, Wooyoung giả lả, đầu cậu cúi thấp hơn vào cái cặp sách, giống như có gì đó đáng nhìn trong đấy lắm vậy,

– Đúng rồi đó, anh cũng dự thi đi Khun hyung, em thấy cái bài hát rên rên gì của anh cũng hay lắm á!

– Là Let’s ít rain! Junho nhanh nhảu, Wooyoung càng ngượng ngùng hơn với cái câu trả lời không đến từ Nichkhun ấy. Cậu ngồi im lặng trước những phím đàn, chờ đợi  những hành động sắp đến từ Nichkhun.

– Anh không thích, anh không muốn trở thành một nghệ sĩ. Công việc của gia đình chờ đợi anh! Nichkhun trả lời, anh thở dài, – Anh chỉ sáng tác cho những người anh yêu thương thôi, anh không muốn trình diễn trước đám đông, anh sợ cuộc sống của một người nổi tiếng, anh muốn có một cuộc sống bình thường bên cạnh người anh yêu, chỉ đơn giản như vậy thôi!

          Câu trả lời của Nichkhun làm cả ba người đều im lặng, ai cũng theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Wooyoung nghiêng vai nhìn sang chỗ Nichkhun đang đứng, anh đang nhìn cậu, bắt gặp ánh mắt của cậu, anh cười thật buồn, nụ cười làm cho Wooyoung cảm thấy đau xót. Bài hát Nichkhun tặng cậu vào cái đêm trời mưa, bên trong một quán cà phê nhỏ có đàn dương cầm, anh đã hát tỏ tình và tặng nó cho riêng cậu, vậy mà đến tên bài hát cậu cũng chẳng thể nhớ rõ. Wooyoung cảm thấy mình có lỗi quá nhiều với Nichkhun, cậu thật sự vô tâm và ích kỷ, cậu không xứng đáng với tình yêu ấy, và suy nghĩ của cậu đang ngày càng tồi tệ hơn khi tâm trí này chỉ dành chỗ cho Junho…

– Các cậu đến đủ rồi hả? Tiếng nói của tiền bối JunKay phá tan sự im lặng khó chịu của cả ba người. Theo sau anh ấy còn có Victoria, cô nàng được mệnh danh là hoa khôi của khối ngành kinh tế, anh chàng Taecyeon răng to và cậu nhỏ năm hai Chansung. Họ là những diễn viên sẽ cùng góp mặt vào buổi diễn tối nay.

Chào hyung, chào các bạn! Cả ba chúng tôi đồng thanh nói và cúi thấp người. Những người mới đến cũng chào lại chúng tôi một cách thân thiện. Junho ríu rít cùng Chansung kê lại bàn ghế để chuẩn bị cho buổi diễn. Trong suốt thời gian tập kịch, Nichkhun không nói một câu nào với Wooyoung, anh ấy thậm chí còn không thèm nhìn cậu lấy một lần nào. Cậu rất muốn đến bên cạnh anh để xin lỗi, nhưng như có gì đó đang ngăn cậu lại, sự ích kỷ chăng, hay là thật sự cậu đã không còn quan tâm đến cảm giác của anh nữa, chỉ còn một tiếng nữa thôi là vở diễn bắt đầu…

——————————————————————————————————

Advertisements

15 Comments

  1. chap nay tam trang wa, doc ma thay buon buon sao sao ak 😦
    ban Ga thiet la zu zien het suc nha. Tui bik la ban thix ban Ho roi nhung ma ban co can phai om no truoc mat Khun ko zay? Ban ko thix nguoi ta nua thi thoy, sao lai con lam nguoi ta buon nua, Khun ghen roi kia thay hong???
    Ma hinh nhu la em thay hint cua ChanNuneo voi Khuntori phai ko zay ss? :))
    hong chap sau ss oi 🙂

  2. ấu mai gót !!! nghiêm trọng rồi, Woo ơi là Woo sao lại làm thế. nói chứ tự nhiên co cam giac thấy Hí thành người đứng giữa, hixxx có cảm giác bùn bùn sao đó. Tội nghiệp Nichkhun quá, người yêu mình như thế bùn là phải !!! hok liên quan nhưng thấy Chansung xuất hiện tự nhiên có một sự thích thú nhẹ hí hí hí … có lẽ nào *suy tưỡng*

  3. ỘI tâm trạng chồng cheo nhau qá. Hóng chap sau để coi Khun làm gì Woo đây khí mà nó cứ liên tiếp ngoại tình như v :))) Cuối cùng Chan sũng xuất hiện mong là cặp nào về cặp đấy đi choa yên nhà yên cửa :)) Hay qá ss ơi.

  4. vậy là Chuối đã xuất hiện. cái giấc mơ woo -ho ngoại tình coi nhu xong.
    Hình như ss thấy nụ cười rất đểu của au ẩn hiện đâu đây khi các reader thi nhau dòi woo bỏ ck.
    huc huc…
    lót dép đợi au xử chúng nó. Hok dám đòi hỏi nữa
    =)))

  5. – Có một sự gay cấn không hề nhẹ ở đây nhoz ss :v
    Thằng Young nó làm mà nó hk hề nghĩ tới cảm nhận của bạn Khunnie :3 chết rồi
    Tham thì thâmmmmmmm =]]]]] liệu mốt nó sẽ như thế nào đây :v
    Mà ss diễn tả bài This is love nghe nó hay thật à :v hê hê
    Nói chug, toẹt vời ông mặt trời :V hóng chap mới của ss

  6. ời ơi Young ơi là Young ơi…. anh quyết định 1 người đi anh ơi… nghe Khun nói mà xót gì đâu á ss… tội Khun mà cũng tội Young nữa cơ… mà xuất hiện 1 loạt nhân vật nữa kề… Channuneo với Khunyoung đi ss ơi… em ủng hộ 2 tay luôn :3

Comment nào (∪ ◡ ∪)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s