[Trans Fic] Người Canh Giữ Rồng – KhunYoung- Phương Nga – Chap 18

MinJun, Junho và những người canh giữ của họ thông báo với chúng tôi là họ cần giải quyết một vài chuyện với tôc của JunHo nên giờ là thời điểm thích hợp để chúng tôi đi đến hai chỗ mà đã được lên kế hoạch từ lầu. Tất nhiên là sau khi chọc ghẹo MinJun và JunHo cho đã về sự thay đổi màu tóc và vết xăm của họ. Trên mái tóc đỏ của JunHo giờ có vài vệt màu đồng. Khi em ấy bối rối thì MInJun chạy ngay đến, tung đôi cánh mạnh mẽ đó và chúng tôi cũng để ‎ thấy vệt màu đỏ trên nó. Anh ta nắm tay JunHo và rồi tiếng cười của họ vang khắp phòng. ChangMin cũng rất vui , nhưng Kwonnie có vẻ trầm tư về toàn bộ sự việc này.

Người canh giữ lớn tuổi dẫn chúng tôi đến một cái xe cưỡi bằng kỳ lân để đưa chúng tôi đến nơi mình muốn. ChanSung va Taec đồng ‎ý đi theo chúng tôi đến vùng đất phía Nam , nơi nhà của WooYoung và từ đó chúng tôi sẽ tiến về phía Đông để gặp Jae. SeulOng ở lại để giải quyết vài việc với ông Park. Nhưng cậu ấy cũng sẽ gặp chúng tôi ở nhà Jae trong vài ngày tới.

Giờ, tôi đã biết kỳ lân là gì. Tôi biết chúng có cánh. Và tôi biết chúng có thể kéo xe nữa, nói chính xác hơn là đem cái xe bay lên khỏi mặt đất. Nhưng biết và trải nghiệm là hai thứ khác nhau.

Tôi nép vào cạnh cái xe đẩy nhìn chằm chằm mọi thứ khi chúng tôi lướt đi trên bầu trời xanh thẳm. Cảnh vật bên dưới lướt qua nhanh chóng và chỉ tốn vài giờ trước khi chúng tôi hạ cánh xuống một sa mạc cát nóng nực. WooYoung giải thích rằng sức nóng của cát khiến cho những con kỳ lân khó mà bay được nên chúng tôi đành đi bộ.

Chiếc xe dừng trước cánh cổng của một thành phố , bao phủ bởi hàng đống đụn cát. Những bức tường rất cao cùng với những tên tượng đứng gác ngay cổng. WooYoung bước ra khỏi xe và bảo chúng tôi ở lại. Em ấy dẫn đầu đám kỳ lân đi qua cổng và đến một tòa lâu đài lớn ở trung tâm thành phố.

Tôi không nhận ra là đã sáng rồi cho đến khi WooYoung đưa tôi một bộ đồ để thay và tôi mặc cũng có mục đích. Quần áo trắng của tôi cùng với WooYoung, áo choàng đơn giản với cổ cao. Tôi nhìn sang thì thấy ChanSung và Taec kéo mũ trùm lên đầu, áo choàng màu đen, quần áo của họ trông phức tạp hơn nhiều.

“Đó là dấu hiệu của sự tôn trọng, “-ChanSung giải thích. “MinJun không thích khách của mình trùm đầu trong nhà vì anh ấy muốn thấy rõ mặt họ. Nhưng ở đây, nó được xem là một sự thách thức nếu đi vào nhà mà không trùm kín.”

“Anh có cần phải không?”-tôi hỏi vì tôi không có trùm gì cả.

ChanSung mỉm cười. “Anh là Người canh giữ của chủ nhân căn nhà. Anh giống như là hoàng tử vậy. Anh có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.”

Một hoàng tử ư? Tôi thích thế đấy.

“Cẩn thận đấy Khunnie”-Taec nghiêm mặt nói, giữ chặt lấy tay tôi. “Những sinh vật sống ở sa mạc không giống ở trong rừng nơi MinJun sống. Ở đây, chúng rất nguy hiểm, được tạo ra để sinh tồn, để chiến đấu, để giết người.”

“Như là…?”

ChanSung liếc nhìn cái xe trước khi trả lời. “Thần đèn, dân mọi rợ, chó sa mạc. Ba con đó là đáng ngại nhất.”

Taec tiếp tục. “Những loài ít gặp hơn như là Amphisbaena, là con rắn hai đầu, Nhân sự, Bò cạp, tớ nghĩ là tộc được đặt theo tên đó.”

“Đúng”-ChanSung gật đầu.”Nhưng những sinh vật đó sống ở nơi hẻo lánh của mảnh đất và chúng ta được an toàn trong thành phố này. Đừng bước ra khỏi cổng và anh sẽ ổn thôi.”

Cánh cửa mở ra và WooYoung đứng đó, vẻ mặt tự hào. “Chào mừng đến Agrabah”

Tôi nhướn mày. “Đó không phải là thành phố của A –la – đin sao?”

“Anh nghĩ người ta lấy tên đó từ đâu Khunnie,”-WooYoung mỉm cười. “Vào trong nào. Ở ngoài đây nóng quá.”

Tôi bước vào, theo sau là Taec và ChanSung. Đó là một nơi vô cùng rộng lớn được dát vàng. Những cầu thang xoắn đến tận trời, hàng trăm bậc thang chằng chịt. Lâu đài thật tuyệt vời và tôi cứ đứng đó há hốc mồm cứ như một đứa trẻ.

“Chủ nhân WooYoung! Anh về rồi!”-cậu bé nhảy tưng tưng. Nhìn em ấy không lớn lắm, cỡ chừng 5 tuổi với tóc hồng và nụ cười bí ẩn.

“Chào bé,”-WooYoung quỳ xuống ngang mặt cậu bé. “Có nhớ anh không?”

“Nhiều nhiều lắm!”-cậu  nhóc nói nhanh và cứ tiếp tục nhảy tưng tưng.

“Em ấy là gì vậy?”-tôi thì thầm với Taec.

“Một con quỷ sứ. Cậu có thể nhận ra được nhờ vào đôi cánh bé xíu và cái đuôi. Quan sát khi em ấy quay đi đó.”

“Zelo!”-một giọng khàn gọi giận dữ. “Ba đã nói con không được chơi giỡn ở đây mà?”

Cậu bé quay lại tròn xoe mắt nhìn người đàn ông bước đến, mắt rươm rướm. “Appa! Con thấy chủ nhân WooYoung đi qua cổng và con muốn chào anh ấy!”

Người đàn ông nhìn lên và khi cậu ta thấy WooYoung, cậu ta liền cúi đầu. “Xin lỗi, chủ nhân WooYoung. Tôi không nhận ra cậu. Cậu mới vừa về à?”

WooYoung gật đầu. “Chúng ta sẽ ở lại vài hôm. Nếu có phòng nào cho ChanSung và người canh giữ của cậu ấy thì sẽ tốt đấy Bang.”

“Và vị khách còn lại thì sao?”-người đàn ông hỏi nhỏ.

“Người canh giữ của ta sẽ ở chung với ta, tất nhiên.”

Khi họ nói chuyện, nhiều người bắt đầu vây quanh, bàn tán sôi nổi. Một số khác có vẻ là người làm trong lâu đài đến để mang chiếc xe đi. Một thanh niên khác tiến đến nói chuyện với WooYoung, nhưng vì đám đông, tôi chẳng thể nghe được nhiều.

Khi MinJun kể về nhà WooYoung, tôi cứ tưởng nó là một nơi trống trải, âm u, hoang tàn giữa sa mạc. Tôi không ngờ nó lại  đầy ắp đủ loại sinh vật, chen lấn nhau để nhìn thấy chú rồng trắng của tôi.

Chúng tôi được đưa vào bên trong, nơi yên tĩnh hơn. Lúc đó tôi mới nghe được những gì họ nói.

“Tôi sẽ rất vui làm điều đó cho ngài, chủ nhân. Nhưng có một vấn đề.”

“Vấn đề gì HimChan?”

“Trong lúc ngài vắng mặt, một tộc khác đã chiếm lấy ngôi vị của cha ngài. Tôi không thể nói gì vì người này cũng đã đối xử tốt với cách thần dân. Tuy nhiên, tôi nghĩ anh ta sẽ không thể bằng ngài được.”

“Ta hiểu,”-WooYoung nhăn mặt nói, tôi nắm chặt tay em ấy. Woo ngước lên nhìn và mỉm cười, thư giãn hơn một chút. “Là ai?”-em ấy hỏi người tên HimChan.

“Woo Jiho.”

WooYoung phì cười. “Nếu là cậu ta thì đó không phải là một vấn đề nếu phải đấu để giành lại ngai vàng.”

“Em sẽ đánh nhau sao?”-tôi hỏi.

Chú rồng nhỏ của tôi nhìn tôi và nói. “Khunnie, đây là nghĩa vụ của em. Em có nhiệm vụ phải tiếp nối ngai vàng của cha.”

“Anh không nói là anh phản đối”-tôi nói nhỏ nhẹ, vuốt vuốt cánh tay Woo. “Anh chỉ tự hỏi mình sẽ phải lo lắng đến mức nào đây.”

Em ấy lại khúc khích và HimChan thì đứng đó nhìn chúng tôi thích thú. Chúng tôi đi dọc sảnh để đến một cánh cửa đôi. “Đừng lo. Thậm chí ChanSung hay JunHo còn có thể xử lí tên này nhắm mắt còn được.. Đây không phải là một cuộc thi đấu. Nhưng em mong cậu ta sẽ chọn con đường hòa bình.”

Cánh cửa mở ra một sảnh đường rộng đầy ắp những sinh vật đủ hình dạng , kích thước. Chúng tránh ra cho chúng tôi bước đến một chiếc ngai giữa phòng. Mọi người im phăng phắc.

Cậu thanh niên trên ngai đứng lên và bước xuống gặp chúng tôi. “Jang WooYoung.”-cậu ta nói.

“Woo Jiho.”-mặt của Woo không vui, không có dấu hiệu của nụ cười nhưng một cảm giác rất lạ của em ấy truyền qua người tôi, tôi không nhận ra là gì. “Tôi đến đây để giành lại ngai vàng như nghĩa vụ.”

JiHo lùi đến cái ngai và ngồi xuống nhìn chúng tôi chằm chằm. “Cậu đã bỏ vị trí này khi đi về phía Đông. Ngai vàng này không còn là của cậu nữa.”

WooYoung gầm lên trong ngực, sức mạnh tỏa ra. “Luật nói rất rõ ràng.”-WooYoung nói. “Tôi có một năm sau tuổi trưởng thành để quyết định xem có nên giữ vị trí này hay không. Tôi đã dành thời gian tìm kiếm người Canh Giữ phù hợp của mình. Và giờ khi xong việc tôi đã trở lại. Tôi hoàn toàn có quyền lấy lại những thứ của mình.”

Jiho rõ ràng không hài lòng với  lí lẽ ấy. Người canh giữ của cậu ta cứ nhìn sang chúng tôi và con rồng của anh ta. Cuối cùng JiHo cũng nói. “Cậu  muốn đấu với tôi?”

“Tôi không muốn”-Woo thở dài. “Tôi muốn cậu tự nguyện bước xuống. Nhưng nếu phải làm, tôi sẽ đấu. Tôi nghe nói cậu đã làm tốt khi tôi vắng mặt , tôi rất biết ơn cậu đã canh giữ thành phố này. Tôi không muốn cậu cút đi , tôi sẽ chỉ định cậu làm quản gia của căn nhà, nếu cậu đồng ý”

“Được đấy Jiho,”-người canh giữ kia nói.”Chúng ta đều biết cậu ấy mạnh hơn em. Sẽ tốt hơn nếu mọi chuyện kết thúc em đẹp.”

JiHo nhìn WooYoung. “Tôi muốn cậu chứng tỏ sức mạnh của mình trước đã rồi tôi sẽ nhường ngôi vị nếu cậu xứng đáng.”

WooYoung gật đầu và ngay lập tức đám đông lùi lại. Chú rồng của tôi tiếng đến đẩy tui lùi lại cho đến khi người tôi ép sát vào Taec. Trông em ấy hơi bực dọc và bắt đầu tự cởi áo khoác của mình. Tôi đẩy tay Woo ra và cởi những cái nút áo. Trong Woo đang có một y chí rất mạnh và tôi không thể vùi lấp nó được.

“Làm ơn cẩn thận nha em”-tôi thì thầm.

“Em phải làm việc này Khunnie”-em ấy nói cởi áo ra hoàn toàn. “Đừng lo. Sẽ xong nhanh thôi. Cậu ta thực sự không muốn đấu nhưng cũng phải giữ chút thể diện, không muốn thần dân thất vọng.”

“Anh hiểu, nhưng điều đó cũng chẳng làm anh bớt lo lắng hơn miếng nào.”

Woo mỉm cười và hôn lên má tôi. “Đừng dính vào việc này nhé! Anh hiểu chưa?”

Tôi gật đầu nhìn Woo bước ra giữa căn phòng. Chansung ném cho em ấy cây trượng bằng xương và đôi cánh trắng được tung ra. WooYoung nói to, dõng dạc cho mọi người đều nghe. Tôi biết mình đang rất tự hào khi thấy em ấy thế này. “Tôi, Jang WooYoung, thách đấu với cậu, Woo JiHo để giành quền cai trị người dân miền lãnh thổ phia Nam.”

JiHo gật đầu và đôi cánh cậu ta cũng mở ra. JiHo cầm trên tây một cây giáo gỗ. Rõ ràng là nó làm từ thứ gì đó mạnh hơn vì trong suốt cuộc chiến, nó không hề gãy.

Tôi biết khi nghe được những sinh vật xung quanh nói rằng vì Woo thách thức nên em ấy sẽ tấn công trước. Woo xoay cây trượng trong tay trước khi lấy chân cố quật ngã JiHo. Cậu ta chỉ nhảy lên nhẹ và dễ dàng tránh được khi đôi cánh nâng mình lên. Mọi thứ bắt đầu một cách nhẹ nhàng và dễ dàng. Cả hai chú rồng không ai muốn hại nhau.

Khi cuộc chiến căng thẳng hơn , tôi nhận thấy sự khác biệt rõ ràng trong sức mạnh của hai người. JiHo bắt đầu thấy mệt nhưng WooYoung thì vẫn rất bình tĩnh. Woo dùng đôi cánh là lợi thế, giúp em ấy đỡ nặng, những bước chân nhẹ hơn. Còn JiHo thì dùng chúng để giữ thăng bằng nhiều hơn,cậu ta cứ vỗ nó liên hồi. Trận đấu diễn ra lâu hơn chút nữa, căng thẳng hơn khi họ bắt đầu đánh mạnh hơn vào nhau, tiếng gầm gừ thoát ra.

Đột nhiên Woo bay đến, khóa chân JiHo và với một cú đẩy nhẹ đẩy cậu ta ngay xuống đấy, chỉ cây trượng vào cổ họng JiHo.

“Đầu hàng và tôi sẽ tha cho cậu.”

“Tôi đầu hàng.” JiHo nói và WooYoung liền đưa tay đỡ cậu ta dậy.

Đám đông reo hò còn tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Đây không phải là một cuộc chiến dữ dội lắm nhưng cũng đủ làm tôi lo lắng. WooYoung bước đến để tôi giúp mặc áo. Em ấy kéo tôi đến bục có hai ngai vàng. JiHo và WooYoung cúi đầu chào nhau lần nữa trước khi ngai vàng thực sự được chuyển giao. Nhiều tiếng vỗ tay và cỗ vũ nữa.

WooYoung nắm tay tôi, dẫn tôi đến cái ngai nhỏ hơn và tự nhiên cả sảnh ồ lên tiếng xôn xao. Tôi nên làm gì? Em ấy đang làm gì vậy?

“Làm cho mọi người kính nể anh”-chú rồng trả lời trong đầu tôi. “Ngồi đi”

Tôi ngồi xuống ghế nhìn em ấy lo lắng. WooYoung mỉm cười rồi quỳ xuống bằng một đầu gối. Tiếng nói lại ồ lên khi em ấy đứng dậy và ngồi lên cái ngai cao hơn. Theo tôi thấy, WooYoung đã thể hiện sự kính trọng với tôi không chỉ là người canh giữ của em mà con là một con người. Và có vẻ như điều ấy rất lớn lao. Nếu mọi người biết tôi quan trọng với WooYoung như thế nào, họ sẽ không dễ gì làm hại tôi.

JiHo và người canh giữ của cậu ta là những người đầu tiên thể hiện sự kính trọng với WooYoung khi em ấy một lần nữa nhắc lại đề nghị về việc làm quản gia của ngôi nhà và lãnh thổ, và họ đồng ý. Taec và ChanSung tiếp theo và khi họ cúi đầu chào thì tiếng lầm bầm giận dữ lấp kín căn phòng. Tôi nghe được lời nói gần nhất.

“Một con Quạ Đen? Ở đây sao? Chủ nhân đáng lẽ không nên cho cái loài bẩn thỉu đó vào đây.”

“Chúng nên bị tiêu diệt mới phải.”

“Sao chúng dám ló mặt đến Agrabah này?”

“Đủ rồi!”-WooYoung la lên. Sức mạnh của em ấy tỏa ra khắp căn phòng nhưng đôi cánh vẫn còn khép lại. “ChanSung và người canh giữ của cậu ấy là anh em của ta. Các ngươi không được nói xấu bất kì ai trong họ. Họ đã làm giúp cho các ngươi nhiều hơn là các ngươi nghĩ đó.”

Sảnh đường lại im lặng, nhưng vẫn có sự căng thẳng dày đặc ấy. ChanSung và Taec im lặng lẩn vào sau và tôi nở mộ nụ cười buồn với người bạn đã nối kết của tôi. Taec chỉ lắc đầu và nói nó sẽ ổng thôi. Nhưng có một vị khác không hề ổn tí nào.

Một mũi tên bay thẳng đến WooYoung và trước khi tôi kịp nháy mặt, một đôi tay mang găng đen với đến và bắt lấy nó trước khi nó kịp chạm vào mặt Woo. ChanSung gầm lên và bẻ gãy mũi tên gỗ , quay lại nhìn kẻ vừa bắn nó.

“Bước ra mau!”-em ấy nạt.

Kẻ ấy không thể kiểm soát được bản thân mình. Không khí xung quanh hắn đem hắn lên phía trước.

“Quỳ xuống trước mặt chủ nhân của người ngay”-ChanSung ra lệnh bằng giọng nói điều khiển của em. Taec đứng phía sau chú rồng, quan sát kĩ. “Ngươi dám bắn lãnh đạo của chúng ta sao? Giải thích mau.”

Hắn nhất quyết không mở miệng nhưng với sức mạnh của ChanSung, hắn phải bật nói. “Jang WooYoung là hậu duệ của một vị lãnh đạo thất bại. Dưới quyền của nó, chúng tôi sẽ khổ sở. Tốt nhất là giết hắn rồi được cai trị bởi tên quản gia còn hơn là nghe những lời mật ngọt rồi bị biến thành nô lệ. WooYoung đáng phải chết vì tội lỗi của cha nó.”

“Cẩn thận lời nói của ngươi.”-JiHo bước đến. “Cậu ấy không phải là cha của mình. WooYoung biết tốt hơn nhiều.”

“Ngươi đáng phải chết vì tội mưu phản”-ChanSung nói nhỏ. “Bắn lén thật là hèn hạ, đã vậy còn là mũi tên độc mà ngươi bắn ra.”

Mũi tên độc? ChanSung giơ cao phần cuối của cây tên gãy trong tay. Nó nhỏ xuống vài giọt chất lỏng màu tím và tôi nhận ra ngay. Đứng ngay dậy, tôi đi đến chú rồng của mình. Em ấy hơi lo lắng. Trên má, ngay phía dưới mắt WooYoung là một vài giọt. Tôi xé chiếc áo choàng và cẩn thẩn lau nó đi. Người đàn ông với giọng nói trầm chúng tôi gặp lúc nãy cũng ôm một xô nước chạy đến để tôi lau mặt WooYoung thật kĩ khỏi chất độc.

Sự giận dữ nổi dậy trong tôi. “Nọc độc rồng? Ngươi dám dùng thứ đó với em ấy sao?”-tôi gần như hét vào hắn. Một bàn tay nắm chặt lấy tay tôi , tôi nhìn sang thì bắt gặp đôi mắt vàng của WooYoung. Những thứ không thể hiện trên gương mặt ấy thì lại quay vòng vòng trong lòng WooYoung. Bản năng tự vệ mạnh mẽ, khao khát tiêu diệt mối đe dọa này. Tôi có thể nói WooYoung đang điên tiết muốn giết ngay tên này, và tôi không hề trách em ấy.

Taec bước đến liếc nhìn hắn ta giận dữ. Mắt của cậu ấy cũng hóa vàng chứ không phải xanh, thú vị thật. Taec cúi xuống với hắn ta. “Nếu WooYoung thả ngươi đi, ngươi sẽ không làm vậy nữa chứ? Đừng có nói dối với ta.”

“Vâng.”

Mọi người nhìn Taec chằm chằm khi cậu ấy cúi xuống thì thầm vào tai của hắn. ChanSung cười mỉa và ôm Taec khi cậu ấy đứng dậy.

“Hắn ta sẽ không làm hại cậu được nữa đâu, chủ nhân Jang WooYoung.”-ChanSung nói.

“Đem hắn đi.”- WooYoung ra lệnh và lập tức một toán sinh vật đến kéo hắn đi. “Còn ai bực mình không? Còn ai dám phản phé nữa không? Giờ là lúc để các ngươi thú thật khi ta vẫn còn bình tĩnh như vầy. Sau này, sẽ không có vụ tha cho hành động này dễ dàng vậy đâu.”

Không ai bước lên. Em ấy gật đầu với tên quỷ sứ, HimChan , và cho phép những sinh vật còn lại tiếp tục bước lên giới thiệu và cúi chào mình. WooYoung vẫn ngồi yên và bình tĩnh nhưng bên trong thì gần như muốn bùng nổ. Không ai chú y đến sự có mặt của tôi, tôi cũng chả quan tâm. Dù sao tôi cũng là con người thôi mà. Họ cũng bàn tán về Taec và Chan nữa. WooYoung thở phào khi người cuối cùng cũng bước ra khỏi sảnh.

JiHo mỉm cười và bước đến. “Chủ nhân WooYoung,”-anh ta nói. “Cám ơn vì đã trở lại. Tôi hy vọng mình sẽ làm cậu vui lòng với sự phục vụ của mình. Xin lỗi vì chuyện ban nãy nhưng tôi cũng phải ráng giữ chút danh dự cuối cùng.”

WooYoung mỉm cười. “Không sao đâu. Tôi đã đi quá lâu nhỉ? Nói tôi nghe họ đối xử với người canh giữ của cậu thế nào?”

“Nghi ngờ và dè chừng. Chỉ là họ không thích con người cho lắm. Ở đây khác so với phía Đông hay Tây. Các sinh vật có vẻ sợ con người. Chúng lại nghe tin đồn thợ săn đã tìm ra hòn đảo và còn sợ hãi hơn.”

WooYoung gật đầu và nhìn sang tôi. “Anh mệt chưa?”-em ấy ngọt ngào hỏi.

“Ừm”-tôi gật đầu.

“JiHo, tôi sẽ phải nhờ cậu trông chừng một chút. Tôi vẫn còn đang suy nghĩ vài điều. Chúng tôi sẽ đi đi về về rất nhiều nên tôi biết mình có thể trông cậy vào cậu giải quyết mọi việc ổn thỏa mà đúng không?”

“Tất nhiên thưa chủ nhân.”-JiHo cúi đầu. Tôi nhìn cậu ta chằm chằm. Cậu ta có thật lòng không? Thật khó để nói. Thậm chí ngay cả người canh giữ của cậu ta trông cũng đáng ngờ.

“Không sao đâu Khunnie,”-Woo nắm lấy tay tôi. “Chúng em thật chất là bạn cũ.”

“Ngay cả là bạn cũ chăng nữa thì cũng có thể thay đổi.”-tôi vẫn nhìn JiHo chăm chăm.

“Chỉ với loài người các anh thôi. Rồng không thay đổi nhanh như vậy. Mọi chuyện ổn mà”-em ấy an ùi nhưng tôi vẫn không tin cậu ta. Nhưng tôi tin Woo nên đành bỏ qua.

Chúng tôi đi theo hướng mà Himchan chỉ và bước vào một căn phòng lớn. Ở trong có chiếc giường tuyệt đẹp, một ghế sofa và có lẽ là có cái phòng tắm lớn nhất mà tôi từng thấy trước giờ. Tôi biết mình nên đi tắm trước nhưng quá mệt, tôi còn khó khăn lắm mới đến được cái giường. Một bàn tay mềm mại bắt đầu cởi áo tôi ra và đặt tôi nằm trên giường. Tôi níu lấy tay em ấy đến khi em nằm bên cạnh mình.

“Một ngày dài nhỉ?”-Woo lầm bầm.

“Chúc mừng em”-tôi nói, không biết nên nói gì khi người ta giành lại ngai vàng?

WooYoung khúc khích. “Cám ơn anh.”

“Em đang lo lắng phải không. Em sợ mình sẽ làm họ thất vọng và thứ gì đó nữa mà anh không hiểu”-tôi chỉ ra.

“Ừm”-Woo thở dài.”Em nghĩ chúng ta đã nói về điều này rồi, nhưng em cứ cảm giác quyết định này của em ích kỉ quá. Em phải kéo anh vào. Anh cảm thấy thế nào?”

Tôi nhún vai. “Thật lạ nếu nói điều này nhưng anh cảm thấy ổn mà. Đây là nhà của em,  thần dân của em, họ cần em. Miễn sao là anh được ở bên cạnh em, em muốn làm gì cũng được.”

“Anh không thấy khó chịu khi họ không ưa anh sao?”

“Em có ưa anh không?”

“Đồ ngốc, tất nhiên là có rồi.”

“Vậy đủ rồi. Nhưng JiHo, anh thật sự không thích cậu ta.”

WooYoung khúc khích và nép vào người tôi, đặt đầu lên vai tôi, tay đặt trên bụng tôi. “JiHo rất khó hiểu với một người như anh nhưng thực sự cậu ta rất đơn giản. Cậu ta trung thành với những ai trung thành với cậu ta.”

“Nhưng em đã phản bội và cướp ngôi của cậu ta.”-tôi nói.

“Đó không phải là phản bội. Cậu ta chỉ là người thay thế cho đến khi em trở lại thôi. Cậu ta biết mình không hợp với vị trí đó. Và việc em đấu với cậu ta cũng là bằng chứng cho thấy chúng em ở cùng một phe. Cậu ấy trông có vẻ lạnh lùng vậy thôi, nhưng bên trong cậu ấy rất tốt khi mà anh hiểu được cậu ấy.”

“hmmm”-hơi khó để tra lời vì tôi đã không thích cậu thanh niên này rồi nên sẽ rất khó để thuyết phục tôi.

“Chúng ta cần ở đây thêm vài ngày nữa rồi se đi cùng Taec và Channie sang phía tay. Anh ổn chứ? Trông anh hơi nhức đầu.”

“Không sao . Đừng quan tâm. Anh chỉ mệt thôi. Em đã đánh nhau hôm nay và còn xém bị bắn tên độc nữa. Nhắc mới nhớ? Em ổn không? Anh lo là có độc vào người em.”

“ChanSung đã bắt được kịp thời. Nọc rồng không bắn vào mắt em và anh đã lau nó di rồi mà. Cám ơn anh vì đã cứu em Khunnie.”

“Anh…anh chỉ làm công việc người canh giữ của mình thôi mà.Đó là việc duy nhất anh có thể làm được nên phải làm cho tốt thôi.”-tôi ngáp

“Không đúng  đâu. Anh là người canh giữ của em nghĩa là anh cũng sẽ thừa hưởng một phần khả năng của em . Em nghĩ chúng ta nên để anh luyện tập ngay thôi. Em nghĩ anh sẽ là một chiến binh giỏi đó Khunnie à.”

Tôi á? Chiến binh? Tôi là túyp người yêu hơn. Nhưng nếu điều đó giúp WooYoung an toàn thì cũng đáng để thử. Tôi lại ngáp và WooYoung phì cười.

“Đi ngủ đi. Chúng ta sẽ giải quyết việc này vào ngày mai.” Cơ thể tôi chìm sâu vào lớp chăn và tôi để giấc ngủ kéo mình đi.

“Ngủ ngon Khunnie”-tôi nghe tiếng Woo nói.

“Ngủ ngon tình yêu của anh.”- tôi thì thầm.

Đêm hôm đó thật tĩnh lặng. Tĩnh lặng đến mất bạn có thể nghe được tiếng người làm ở ngoài đang dọn dẹp. Tôi ngủ thật say. Và khi tôi tỉnh dậy, điều lạ nhất đã xảy ra. Tôi bật dậy khi thấy một sinh vật ngồi cuối giường, đang nhìn tôi với đôi mắt to tròn. Nó có mình sư tử , cánh chim, khuôn mặt của một cô gái thật đẹp, nhìn rất giống mẹ tôi. Tôi trố mắt nhìn, miệng mở to, sợ hãi.

“Chào người canh giữ Rồng.”-cô ta nói.

Author’s note: Chap sau mình sẽ set pass. Comment fic và để lại email mình sẽ send pass cho bạn. Cám ơn 

Advertisements

36 Comments

  1. – Ặc…cô gái kia có vẻ là nhân sư nhỉ..em tò mò quá đi thôi :3 Youngie mạnh mẽ thật, mà Chan tự nhiên gọi Youngie là chủ nhân nghe tức cười thế lào í ạ :)))))) Khả năng mà Nichkhun thừa hưởng của Youngie là gì :3 tò mò quá..đúng là cái chap gây tò mò…em hóng chap sau của ss :3 nhớ send pass cho em

  2. ộ ôi…. lo cho Youngie của anh quá Khun nhỉ…. đôi bạn trẻ này hôm nay sến quá trời ơi =)) mà cái bà giống mẹ Khun ấy phải chăng là ng` huấn luyện khả năng của Khun…. hóng chap mới nha em…. khi nào có chap mới em cứ inbox pass cho ss nhé

  3. Yeah…yeah, chap này lãng mạng, lãng mạn, hay quá ^^
    Khun y.thương Young nhiều hơn nữa rồi, thằng nhỏ làm gì củng lo lắng =)) dễ thương dã man luôn.
    Hóng chap sau của em nhé <3~
    p/s : khi nào có chap mới em tag ss vào, ss inbox lấy pass nhé !!

  4. Ahh chuyện ngày càng ly kỳ fic này làm thành flim cũng được lắm chớ
    Nhân vật nữ xuất hiện lạ quá >.<
    Cho mình pass chap tiếp theo với Fic này đọc đã quá
    Cốt truyện lần đầu tiên thấy lun :))

  5. chap này mang đầy tính gay cấn và hồi hộp
    nếu Chan không nhanh bắt mũi tên thì nguy hiểm rồi cho Woo rồi
    bên cạnh đó là hai bạn nhỏ KhunYoung sến rện
    không biết cô gái đó là ai
    cho mình xin pas chap sau luôn nha ~ Tks trước ~

  6. Cô gái lạ đoạn cuối trông giống một con nhân sư :O nếu không lầm thì chính xác là nhân sư
    Vậy là Woo đã trở thành người đứng đầu, tiếp nối cha mình.
    Thấy Taec trong này ngầu ghê gớm =))
    Và mắt thì chuyển vàng, cậu ta đúng là một con rồng rồi
    Chẹp, gay cấn quá đi mất
    Hãy cho mình xin pas chap tiếp theo nào
    Email của mình nè: munmun_cat2000@yahoo.com

  7. Ế….bạn Khun với Tẹc…có nghi vấn k bình thường ở đây??? Nhất là bạn Khun…dâm dê thế k bít..ve vãn bạn Tẹc…cơ mà thấy có j đoá k đúng? Dường như đọc thấy là bạn Khun có cảm tình với bạn Tẹc..chứ k đơn thuần là bạn thân…chỉ là bạn thân. nếu là bạn bè thì thực sự k đúng, thực sự là hành động đã đi quá xa rồi….Hừm…Woo nó gầm gừ, ghen cũng là đúng thôi…vì mình là Woo cũng k thể chấp nhận câu giải thích là “chỉ là bạn thân và do rượu đc” quá ư là nguỵ biện….
    Vâng, và Chan Tẹc đã đi đến bước đó….Và bạn Woo và Khun sẽ tiến tới bước cuối cùng nữa…Tiếp bước của Junbrothers….
    Đọc xong thấy hơi bị hụt vì Khun với Tẹc quá…hic…
    Nga cho Bi pass chap 19 ná :)…Tks…gmail Nga đã bít ùi nỉ?

Comment nào (∪ ◡ ∪)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s