[Trans Fic] Người Canh Giữ Rồng- KhunYoung- Phương Nga – Chap 17

Tôi xoay xoay tấm bùa trong tay. Kwonnie đã đưa nó cho tôi, bảo tôi phải giữ nó an toàn. Tôi muốn lấy nó vì nó rất sáng và lấp lánh. Nhưng MinJunnie muốn thấy nó, kiếm chủ nhân của kí hiệu được khắc trên mặt kim loại nên tôi đành thôi.

Tôi nháy mắt và miếng kim loại biến thành cái cúc áo, tôi bỏ nó vào túi.Chúng tôi đến nhà MinJunnie trước những người còn lại và được đưa đến sảnh chính. Tôi chưa bao giờ thích căn phòng to lớn này. Nó làm tôi nhớ đến tộc của tôi và tộc trưởng của tôi dùng nó vào mục đích hoàn toàn khác với MinJunnie. Nhưng căn phòng này vẫn làm tôi sợ hãi.

“Chào JunHo”-ChangMin tươi cười bước đến. Tôi luôn thích anh ấy. Anh ấy cười nhiều và rất tốt với tôi. Dù khi tôi lấy đi vật quí giá của anh ấy và MinJun bắt tôi phải trả lại, người Canh Giữ này vẫn tốt bụng và vị tha. Tôi vẫn còn vết sẹo vì sự việc đó như một bài học được khắc trên da. “Anh nghe em đang có thứ gì phải không? Anh có thểm xem nó không?”

“Bằng tay hay bằng mắt?” Đó luôn là câu hỏi của tôi.

“Bằng mắt. Nhưng MinJun sẽ muốn xem xét nó kỹ hơn đó.”

Tôi gật đầu và lấy cái cúc áo ra, biến nó lại thành lá bùa va đưa cho anh ấy nhìn kĩ hơn. Đôi mày ChangMin nhíu lại. Anh ấy gật đầu và cảm ơn tôi thì MinJun bước vào.

Người tôi phản ứng với sự có mặt của anh ấy. Nó nóng lên và run lên. MinJun thật đẹp, không thể chối cãi. Và dù là trong giống loài của chúng tôi anh ấy vẫn trông thật tuyệt mĩ. Mắt đen, khuôn mặt sắc sảo, vài vệt màu đồng trên tóc và sức mạnh tỏa ra xung quanh. Tôi cúi đầu chào và anh ấy mỉm cười, cầm lấy miếng bùa trong tay tôi, tôi không phản đối.

“Thợ săn.”-MinJun nói gần như ngay lập tức và tôi co rúm người lại vì sợ. Kwonnie bước đến ôm tôi và an ủi.

“Làm sao thợ săn có thể triệu về một thứ thế này chứ?”-ChangMin hỏi. “Không phải chúng luôn ghét những cái bóng sao? Anh tưởng chúng phải giết nó thay vì triệu tập nó chứ?”

“Hình như họ đang dùng lửa đấu với lửa rồi. Chúng ta càng không an toàn.”

“Chúng ta nên làm gì đây?”-Kwonnie hỏi.

“Tôi không thể kể cho cậu.”-MinJunnie nói. “Cậu phải kiếm cậu trả lời ở tộc trưởng tộc Cáo.”

Tôi phì cười khi thấy Kwonnie nhăn mặt khó chịu. Không ai trong hai chúng tôi thích ả tộc trưởng quỷ quyệt ấy. Tôi thà được đánh dấu bởi MinJun và đem vào tộc của anh ấy hơn. Đầu MinJun quay ngoắt lại khi nghe thấy suy nghĩ của tôi. Bộ anh ấy ghét điều đó lắm sao? Có thể. Tôi không xứng đáng với sức mạnh của anh ấy. Làm sao một sinh vật tuyệt vời như vậy lại muốn một tên trộm vặt bị tổn thương như tôi. ‎ tôi là, dù tôi không muốn…..

“Đủ rồi JunHo”-MinJun nạt. Những người còn lại nhìn tôi và anh ấy. Tôi muốn bỏ chạy. Thấy không? Anh ấy chắc là hối hận vì đã làm chuyện ấy với tôi lúc đó. Tôi chi là sự lựa chọn cuối cùng của MinJun thôi. Nếu anh ấy biết chuyện, anh ấy đã không dám chạm vào tôi.

“Biết chuyện gì?”-MinJun hỏi, đôi mắt nhìn sâu vào tim tôi. ChangMin và Kwonnie biến mất, để lại tôi giải quyết với chú rồng giận dữ này.

Tôi lùi lại vài bước rồi quay mặt đi. “Không có gì.”

“Đừng bắt anh phải tự kiếm nó đấy Lee JunHo. Anh sẽ lục tung đầu óc em lên nếu anh phải làm vậy.”

Anh ấy có thể sao? Tôi lùi lại xa hơn và MinJun cũng tiến tôi. Tôi muốn bỏ chạy thôi. Trông anh ấy đáng sợ quá. Tôi không muốn MinJun nhìn thấy quá khứ của mình, để biết tôi đã bị làm cho nhục nhã thế nào. Nếu anh ấy biết, mọi thứ sẽ sụp đổ. MinJun là ước mơ của tôi, là điều tôi mong muốn và nếu anh ấy biết việc này anh ấy sẽ ghét tôi. Và đến lúc đó cũng không có lí do gì để tôi sống cả.

MinJun ngừng lại, lắng nghe nỗi lo sợ của tôi. Chỉ cần có thế, tôi vụt chạy khỏi căn phòng. Nhưng không may, MinJun mạnh hơn và anh ấy nhảy ra ngay trước mặt tôi. Một tay nắm chặt tay tôi, MinJun kéo tôi ra khỏi sảnh và vào phòng anh ấy.

Tôi vùng vẫy  nhưng vẫn bị MinJun giữ chặt. Anh ấy kéo tôi ngồi xuống giường. Đôi mắt anh ấy tuy sắc nhưng thật ấm áp. “Không phải không có gì Lee JunHo. Em có bí mật gì đó giữ kín trong người.. Bí mật mà anh nghĩ ngay cả người canh giữ của em cũng không biết đến. Kể anh nghe.”

“Em không thể…”-tôi run lên. Nó sẽ phá hỏng mọi thứ. Và tôi sẽ phải chết.

Ánh nhìn của MinJun tối đi và tôi cảm giác não mình như bị xẻ ra làm hai.  Kí ức ùa về, tôi hét thật lớn, tôi không thể kiềm chế được nửa.

Ba tôi quay lưng bỏ đi khi tôi chào đời. Mẹ tôi mỉm cười khi biết rằng bà đã sinh ra một cậu con trai. Mẹ thường hát ru tôi ngủ dù đáng ra bà không nên có mặt ở đó. Một cuộc tấn công đã giết cả cha lẫn mẹ. Chiếc bàn kim loại lạnh cóng nơi tôi bị trói vào mấy ngày liền. Những người mặc áo khoác trắng, găng tay xanh sờ soạng khắp cơ thể tôi. Sự tra tấn. Những tiếng hét, tiếng khóc. Người mà tôi tưởng cứu tôi chạy vào đem tôi đi. Cái chuồng nơi tôi phải chiến đấu để kiếm ăn. Cây gậy dài đem hàng ngàn vôn điện vào người tôi khi tôi không đánh tiếp. Hai người đàn ông mặc áo đen lại đem tôi đi. Chiếc ghế trong phòng kín. Nhiều lời nói , sợ soạng nhiều hơn. Thợ săn. Cơn giận bùng nổ. Lời tôi đã thề sẽ giữ im lặng khi những bản năng bộc lộ. Kwonnie tìm thấy tôi trên đường. Nước nóng và chăn ấm. Nỗi sợ phải gặp lại tộc của mình. Liên kết máu với Kwonnie. Sự ganh ghét, khinh bỉ. Gặp MinJun lần đầu tiên và đứng đơ người. Sự chữa lành thật sự chưa bao giờ đến. Niềm khao khát những thứ tôi chưa từng có. Gương mặt của MinJun.

Tôi gục xuống. Tôi muốn chết. Anh ấy đã thấy. MinJun đã thấy. Tôi không xứng đáng để sống. Có gì đó ươn ướt trên mặt tôi. Nhưng tôi không quan tâm.

“Junho…”-tiếng tên tôi được gọi lên và tôi ngước mắt nhìn. Tôi nhìn MinJunnie. Ngay lúc tôi làm thế, nhiều kí ức hơn nữa tràn vào, nhưng không phải là của tôi.

Một đứa trẻ ở một mình, gắng vỗ đôi cánh nhỏ của mình. Những con khác cười nhạo bảo rằng cậu ta quá yếu đuối. Những suy nghĩ của người khác ập vào đầu. Nhưng cơn đau nhức. Bị mọi người xa lánh. Đi lang thang trên con đường của thế giới thật. Hai cái bóng của những người không mặt. Chạy. Luôn chạy. Một người lớn hơn MinJun rất nhiều cố trói anh ấy. Những vết thương lành lại rồi lại bị đau lần nữa.

“Chúng ta biết mi là ai, chú rồng à.”-giọng nói âm u. “Nói cho chúng ta những gì chúng ta cần biết.”

“Cút đi.”-anh ấy cứng đầu cãi. Vòng quanh quẩn cứ lặp lại như thế hàng tuần rồi hàng năm. Chưa bao giờ MinJun bỏ cuộc. Những bàn tay sờ soạng ngày càng mạnh bạo. Người cởi trói cho MinJun. Đứng trước tộc trưởng trong sự nhục nhã. Nỗi sợ bị từ chối đến rợn người. Những cơn ác mộng. Nhìn thấy một  cậu nhóc tóc đỏ, một nụ cười tỏa nắng, muốn biết thêm nữa. Theo dấu những suy nghĩ của chú rồng đỏ. Buổi chiều ở Haven quan hệ với em ấy. Bình yên.

Tôi nháy nháy mắt để suy nghĩ ấy thoát ra khỏi đầu. Ngước lên, tôi thấy hai dòng nước mắt trên má của MinJunnie.

“Anh cũng như em thôi JunHo.”-anh ấy quỳ xuống trước mặt tôi, an ủi cơ thể run cầm cập của tôi. “Sự khác biệt là anh có thời gian để đối mặt với nó nhiều hơn em. Sự chữa lành rồi sẽ đến.”

Tôi hiểu hơn nhiều về MinJun. Về lí do vì sao anh ấy lại mạnh mẽ như bây giờ. Anh ấy muốn bảo vệ mình khỏi những kẻ có thể tổn thương anh. Người duy nhất anh tin là người Canh Giữ của mình . Tôi sẽ không bao giờ là người MinJun muốn. Tôi muốn sụp đổ. Tôi muốn chết.

Cánh tôi bung ra và tôi làm một động tác có thể kết liễu đời mình nhưng đôi bàn tay khỏe hơn ngăn tôi lại. Đôi môi nhẹ nhàng hôn tôi. Giọng nói ngọt ngào nhất vang lên trong đầu.

“Anh yêu em, Lee JunHo.”

Tôi còn thở không? Tôi không nghĩ vậy. Nghe nhưng lời như thế, chắc tôi đã chết rồi.

“Em chưa chết. Mở mắt ra đi.”

Và tôi làm theo. MinJun nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt anh ấy vẫn không thể nào hiểu được. Tôi có thể thấy tim anh đập nhẹ dưới lớp áo , tôi còn nghe thấy nó nữa.

“Sao anh lại cản em MinJun,”-tôi hỏi , tim bắt đầu nhói đâu. “Em đáng phải chết.”

“Em xứng đáng được yêu Lee JunHo. Và nếu em đồng  í, anh sẽ  chứng minh cho em thấy.”

Tôi tìm kiếm trong đôi mắt anh ấy. MinJun đang giấu điều gì? Nỗi sợ hãi. Ngay cả những người can đảm nhất trong chúng tôi cũng sợ cảm giác bị chối từ. Anh ấy đã cho tôi thấy quá khứ của mình, quá khứ tồi tệ không kém gì tôi và anh ấy sợ rằng tôi không quan tâm đến anh như trước nữa sao. MinJun không hiểu rằng tình cảm của tôi vẫn luôn như thế sao? Sao anh ấy có thể yêu một người như tôi chứ?

“Một người mạnh mẽ và quí giá như em ư? Một người chọn cách sống trong nỗi khiếp sợ ám ảnh mình ư? Một người muốn được yêu hơn là ghét dù sẽ dễ dàng hơn nếu từ chối nó sao? Ừ. Tại sao anh lại yêu một người như thế nhỉ?”

Câu hỏi của MinJun kéo tôi về hiện thực. “Anh đã thấy trái tim em MinJunnie. Anh biết em không hài lòng với bất cứ thứ gì mình có.”

Anh ấy gật đầu. “Em muốn anh đánh dấu mình.”

“Em đã cho anh mọi thứ rồi. Em là của anh. Hãy đánh dấu em là của anh.”

“Đó là một lời hứa rất quan trọng đấy, cậu nhóc. Em vẫn còn trẻ còn đó là một kết nối cả đời. Đừng muốn thứ đó nhanh chóng vậy.”

Tôi hiểu điều MinJun muốn nói. Anh ấy không phản đối. Chỉ là muốn chắc chắn tôi biết mình đang lao đầu vào việc gì. Còn thứ gì đó nữa. MinJunnie hyung, anh đang giấu điều gì?

Anh ấy ngập ngừng một chút và tôi chú ‎ ngay. Anh ấy cũng muốn điều này nhiều như tôi, thậm chí là hơn. Nhưng MinJun lớn hơn và thông mình hơn tôi nhiều . Anh biết rằng đánh dấu ai đó là một cam kết rất lớn, không thể xem nhẹ được.

“Em sẽ không thay đổi. Em có cần phải ép anh không hyunggie?”-Cánh tôi bung rộng và lần nữa tôi đưa tay lên, chuẩn bị làm điều ngu xuẩn trước khi MinJun ngăn lại.

“Còn dám dọa anh thì anh sẽ tự giết em đấy”-anh nạt.

“Đánh dấu em đi rồi em sẽ nghe lời anh. Để em đi thì em sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa .”

Mắt anh ấy hóa vàng và cánh tung ra. Đôi cánh của anh không to lớn như những con khác nhưng chúng rất đẹp. Màu vàng và đồng tỏa xung quanh MinJun và tôi lập tức quỳ xuống. Tôi không ngước đầu lên được vì hào quang ấy. Nó vừa đẹp lại vừa quá tệ.

“Thằng nhóc hỗn láo này”-MinJun bắt đầu đi qua đi lại. “Em dám đánh cược mạng sống mình à?”

“Nó là việc rất quan trọng với em.” – tôi thì thầm.

“Anh đã dạy em là không được đe dọa người khác, em không nhớ à”

Theo bản năng, tôi đưa tay chạm vào vết thẹo luôn còn rõ trên ngực tôi. Tôi nhớ như in cái ngày hôm đó.

*~*

Tôi nhìn chằm chằm cái ổ khóa trên tủ. Kwonnie đem tôi đến nhà Phượng Hoàng để tìm ChangMin. Tôi nghĩ anh ta ở trong phòng nhưng không phải. Khi tôi chuẩn bị bước đi thì nhìn thấy cái ổ khóa nhỏ bé sáng bóng này. Tôi cầm nó lân và lật qua lật lại trong tay, sau đó nhét vào túi. Tôi đã không nhận ra vật đó đáng giá đến dường nào.

Khi tôi trở về tộc mình, tôi mở cửa của một cái tủ gỗ trông rất bình thường. Nhưng không phải. Mọi thứ bên trong bắt đầu chuyển đổi và biến thành hàng đống ngăn tủ chất đầy vàng và bạc, đá quí , trang sức, những thứ tôi nhặt được vài năm qua. Ngay cả người canh giữ của tôi cũng không biết đến điều này, làm sao mà tôi có được những thứ này, nhưng nó giúp chúng tôi sống qua ngày. Chúng tôi không cần phải làm gì cả.

Ngày hôm sau, tôi bị gọi đến Nhà Phượng Hoàng để gặp một MinJun giận dữ. Anh ấy đuổi hết mọi người ra khỏi sảnh chính cho đến khi chỉ còn hai chúng tôi. Thậm chí Kwonnie cũng không được phép ở với tôi. Tôi không hiểu lí do vì sao, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy MinJun giận dữ đến vậy.

“Anh biết em đã lấy nó , Lee JunHo. Em đã lấy thứ gì đó quí giá và nếu em không trả nói lại đây, anh sẽ đánh gãy xương sườn em luôn đấy.”

Đôi cánh của MinJun bung ra hết cỡ nhưng giọng anh vẫn bình tĩnh. Tôi nhìn chằm chằm, bối rối. Tôi lấy gì giá trị cơ? Tôi đâu có lấy thứ gì rắc rối đâu? Người tôi bắt đầu run.

“Một cái ổ khóa JunHo. Một ổ khóa bạc còn đáng giá hơn cả cái mạng em nữa đó”-anh ấy bước đến còn tôi thì lùi lại, ráng nhớ xem là cái ổ nào. “Nghĩ kĩ hơn đi JunHo!”

Người MinJun phát sáng giận dữ. Tôi gắng lục trí nhớ. Cái ổ khóa bạc của ChangMin. Thảo nào anh ta giận vậy.

“Em không mang theo nó”-tôi khóc khi MinJun nắm áo nhấc bổng tôi lên.

“Em bán nó rồi hả? Hay là ném nó đi?”

MinJun ném tôi xuống đất. Không khí xung quanh như nặng đi.

“Không! Em còn giữ! Em sẽ đem trở lại! Em thề!”

“Em phải làm thế! Nhưng anh cần phải dạy em một bài học không được động vào đồ của Người Canh giữ của anh”-MinJun rít và quỳ xuống cạnh tôi. Anh ấy xé toạc áo tôi và nhất một đầu ngón tay lên ngực tôi. “Em đã lấy thứ duy nhất có giá trị của người quan trọng nhất đời anh. Đổi lại anh sẽ lấy thứ gì đó.” – MinJun thì thầm.

Lửa thiêu đốt da tôi và sâu hơn trong từng xớ thịt. Ngọn lửa lan nhanh và khi nó còn cách tim tôi vài xen-ti-mét,  tôi bắt đầu hiểu chuyện gì xảy ra. . Tôi không dám xin được sống. tôi đáng bị như vậy. Làm sao tôi lại lấy thứ quan trọng của ChangMin chứ? Nếu MinJun để tôi sống, tôi sẽ trả lại nó và sẽ không bao giờ động đến Người canh giữ của anh ấy nữa.

“Anh sẽ nhớ lời em nói đó Lee JunHo”

Anh ấy lùi lại trước khi ngọn lửa chạm vào tim tôi. Người tôi gục xuống sàn, khóc nức nở. Hơn cả nỗi đau da thịt, tôi buồn hơn khi nghĩ mình đã làm thất vọng người tôi yêu và anh ấy còn đang định giết tôi. Kwonnie chạy đến phòng khi máu chảy khắp người tôi, tôi ôm anh ấy khóc thật lớn.

Vết sẹo ấy sẽ không bao giờ lành .

*~*~*

“Đây không phải là một lời đe dọa MinJun”-tôi trở nên nghiêm túc. “Anh có thể đánh dấu em là của anh và trở thành mục tiêu sống của em. Còn nếu không, em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh, không làm phiền anh nữa.”

Anh ấy nhìn tôi một hồi lâu. Anh ta đang nghĩ gì?

“Thằng nhãi ích kỉ này”-MinJun thì thầm nhưng rất ngọt ngào. “Điều này không thể không hoàn thành được, em hiểu chứ?”-tôi gật đầu . “Và em hiểu những quy định của nó phải không?”

“Em biết.”

MinJun thở dài. “Em thực sự muốn điều này? Với anh sao?”

Anh ấy nhìn xuống ngực tôi, nơi vết sẹo do chính mình gây ra. Vẻ mặt hơi ngạc nhiên, MinJun nhấn ngón tay trên da ngực tôi. Tôi lại thấy ngọn lửa đó lần nữa nhưng lần này thay vì đốt da thịt tôi, nó gần như lẫn vào người tôi. Phép thuật trong tâm hồn tôi tuôn ra trên da với màu đỏ và đồng. Vết xăm trên tay tôi run lên rồi biến đổi hoàn toàn thành một con Phượng Hoàng.

Khi ngọn lửa biết mất, MinJun đặt tay tôi lên ngực anh ấy và tôi tập trung hết năng lượng để làm như anh ấy. Ngón tay tôi nóng lên , người vã mồ hôi. Khi MinJun kéo tay tôi ra, anh ấy hôn lên những ngón tay còn rui rẫy của tôi rồi lên má tôi và mỉm cười ấm áp. Trên ngực anh ấy là kí hiệu của tôi, dấu xăm của riêng tôi. Ngôi sao 3 cánh với tên viết tắt của tôi đỏ chót trên ngực anh.

Tôi nhìn xuống và nhìn dấu xăm của anh trên ngực mình. Một chiếc mũ sắt có tên viết tắt của anh bằng màu đồng. Cảm xúc trong người tôi không thể kiềm lại được nữa. Những sợi chỉ đỏ xuất hiện khi anh ấy kéo tôi gần hơn. Phép thuật liên kết chúng tôi với nhau đi qua từng đường gân, tôi có thể cảm nhận nó trong từng nhịp đập của con tim.

Người tôi run nhẹ và tôi chợt nhận ra MinJunnie cũng cảm giác như tôi. Anh ấy là của tôi. Tôi là của anh ấy. Sẽ không còn vị trí nào trong tim anh ngoại trừ tôi và người canh giữ của anh. Không còn ai tồn tại trên đời này với tôi ngoài anh ấy.

MinJun cười khúc khích, nhưng lại có tiếng ai đó ùa vào nhà.

“Hyung, chúng em sẽ vào phòng của mình đó nha!”- ChanSung hét lớn. Tôi mỉm cười, biết quá rõ chuyện gì sắp xảy ra với cậu ta. Mắt tôi và MinJun nhìn nhau rồi cả hai cùng phá ra cười.

“Em yêu anh, hyunggie”-tôi nói, đè anh ấy ra đất.

“Anh cũng yêu em thằng nhãi à”-anh ấy để tôi hôn mình lâu hơn, mơ màng trong cái liên kết mới này của chúng tôi…

Advertisements

16 Comments

  1. chời ơi bạn Chan Chuối khúc cúi mắc cười quá, kéo nhau đo làm chuyện thầm kín nà còn hét lớn nữa mới chịu chứ haizzzz sợ bản gê lun !!! Nuneo dễ thương gê cơ mà cứng đầu quá trời chỉ có MinJun mới chịu nỗi thoy …. hay qá đi càng đọc càng hay … Lại hóng chappp típ nàoooo ♪(*^^)o∀*∀o(^^*)♪

  2. -“Câu hỏi của MinJun kéo tôi về hiện thực. “Anh đã thấy trái tim em MinJunnie. Anh biết em không hài lòng với bất cứ thứ gì mình có.”
    Anh ấy gật đầu. “Em muốn anh đánh dấu mình.”
    “Em đã cho anh mọi thứ rồi. Em là của anh. Hãy đánh dấu em là của anh.”
    – Cái khúc đó ss trans nhầm thì phải, sao lại em anh lẫn lộn thế ạ =]]
    – Chap này dễ thương cực :’D MinJunie đánh dấu JunHo rồi, cái cặp Junbros thuộc về nhau rồi :)))) Vui quá đi. giờ còn chờ đợi mấy cặp kia nữa thôi, cơ mà thằng Chan ngố tàu chịu không được, về rồi im đi, bày đặt hét lên cho người ta nghe mới chịu :))

Comment nào (∪ ◡ ∪)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s